Khi cơ quan thuế quan tâm hơn đến giới siêu giàu, những nhà giao dịch thông minh nhất phố Wall âm thầm khám phá phương thức mới, tạo nên hàng chục tỉ phú thông qua các thương vụ đầu tư.

​Cỗ máy tạo tỉ phú mới của quỹ đầu tư tư nhân - ảnh 1

Cặp đôi quyền lực mới nổi: Behdad Eghbali và José E. Feliciano của Clearlake Capital, công ty vừa thu lời 800 triệu USD từ thương vụ bán Sage Automotive.

KHI ĐỘI BÓNG RỔ DETROIT PISTONS mở màn mùa giải 2017-2018 trong một nhà thi đấu chật kín khán giả cùng màn biểu diễn hoành tráng của rapper Eminem, tỉ phú Tom Gores – chủ đội bóng –  rạng rỡ đứng ngoài đường biên. 

Đúng vậy, rất đáng để ăn mừng nhà thi đấu mới trị giá 863 triệu đô la Mỹ ngay tại trung tâm thành phố, nhưng đó cũng là thời điểm Gores đang hoàn tất thỏa thuận để đời của ông, khoản thanh toán mười con số từ Platinum Equity, công ty chuyên mua lại doanh nghiệp do ông thành lập, có trụ sở tại Beverly Hills.

Thỏa thuận hoàn tất trong lặng lẽ, không phô trương hay có bất kỳ thông cáo báo chí nào. Gores chuyển khoảng 15% cổ phần của mình trong Platinum cho Dyal Capital Partners, công ty sẽ thu về cho ông 1 tỉ USD trong bốn năm. Nhờ đó, Gores – người hiện sở hữu 5,6 tỉ USD sau giao dịch – có được khoản lợi lớn cho riêng mình, nâng mức định giá công ty do ông nắm quyền kiểm soát cũng như tránh các khoản thuế.

Ông không phải là trường hợp duy nhất. Theo PitchBook, trong bốn năm qua, có không ít hơn 60 công ty đầu tư vốn cổ phần tư nhân (PE) thực hiện kịch bản tương tự. Chỉ trong năm 2019, hơn 20 tỉ USD đang được huy động cho nhiều giao dịch như vậy, một nửa thuộc về Dyal – đơn vị trực thuộc Neuberger Berman, công ty quản lý tài sản lớn ở New York, phần còn lại thuộc về những công ty khác, như các đơn vị trực thuộc Blackstone Group, Goldman Sachs và Jefferies.

Bộ trưởng Giáo dục Betsy DeVos và chồng, ông Richard, đang tham gia cuộc chơi này, không tính đến công ty quản lý tài sản gia đình của họ. Jeb Bush, cựu thống đốc bang Florida, cũng đã hợp tác với Bahrain’s Investcorp để đầu tư vào quỹ PE theo dạng hợp danh.

“Một số công ty phát triển nhanh chóng và đang chứng kiến gia tăng số vốn cam kết góp từ nhà quản lý quỹ. Nhiều người cũng muốn đầu tư nhiều hơn cho thương vụ. Đây là một cơ chế rất hiệu quả do số tiền huy động được thường được giải ngân theo thời gian phù hợp với nhu cầu và có lợi về mặt nộp thuế,” Saul Goodman – chuyên viên đầu tư hiện đang làm việc cho Evercore – cho biết.

Các công ty PE thường giữ bí mật tình hình tài chính nội bộ, không thảo luận về doanh số. Như hầu hết các nhân vật lớn trong lĩnh vực đầu tư doanh nghiệp tư nhân khác, Gores từ chối bình luận. Tuy nhiên, dựa trên nhiều báo cáo tháng và hàng chục cuộc phỏng vấn những người trong cuộc và những nhà đầu tư vào các quỹ này, Forbes có thể xác định được 13 tỉ phú mới đã khám phá vận may bằng kỹ thuật tài chính này.

Bạn từng nghe về Steven B. Klinsky, Egon Durban, Mike Bingle hay Scott Kapnick chưa? Họ là một phần trong nhóm dẫn đầu những doanh nghiệp khổng lồ trong lĩnh vực đầu tư PE, nhóm đang tận dụng cơ hội trong thế giới đầy vốn giá rẻ, những ưu đãi về thuế và thúc đẩy sự bùng nổ hoạt động mua lại doanh nghiệp. Trong khi các ngân hàng đầu tư và các quỹ đầu cơ còn chật vật, quỹ PE – một mô hình kinh doanh dựa trên việc huy động vốn dài hạn để đầu tư vào tài sản bằng cách sử dụng đòn bẩy – đang tận hưởng sự tăng trưởng nhanh chóng.

Theo Cambridge Associates, thị trường giá lên kéo dài một thập niên giúp nhóm này ghi nhận lợi nhuận trung bình trong 15 năm, kết thúc vào ngày 31.3.2019, là 13,69%; so với 8,57% của chỉ số S&P 500. Riêng năm ngoái, các giao dịch của lĩnh vực PE lên đến khoảng 1.400 tỉ USD, và tại Mỹ, các công ty PE hiện đang sở hữu hơn 8.000 công ty, so với con số 4.000 công ty năm 2006.

Tại văn phòng nguy nga của Gores ở Santa Monica, California, José E. Feliciano và Behdad Eghbali điều hành Clearlake Capital, công ty nhỏ có tài sản tương đối khiêm tốn, 10 tỉ đô la Mỹ. Feliciano lớn lên ở thành phố Bayamón của Puerto Rico, thành phố nổi tiếng với món thịt heo chiên, và theo học tại Princeton. Sinh ra ở Iran, Eghbali đến Hoa Kỳ vào năm 1986 lúc 10 tuổi bằng visa du lịch với cha mẹ, để tránh cho ông không bị bắt lính trong chiến tranh Iran – Iraq.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cả Feliciano và Eghbali đều làm cho các công ty PE kỳ cựu như TPG Capital. Năm 2006, họ hợp tác, thành lập Clearlake Capital. Công ty của họ, có xu hướng mua lại các công ty ít được biết đến trong lĩnh vực phần mềm, công nghiệp và sản phẩm tiêu dùng, đã thành công vang dội nếu tính đến tất cả các khoản đầu tư.

​Cỗ máy tạo tỉ phú mới của quỹ đầu tư tư nhân - ảnh 2

Ví dụ, quỹ 2012 của Clearlake công bố tỉ lệ hoàn vốn nội bộ hằng năm là 42,7%. Vì vậy, năm ngoái, thời điểm các quỹ PE bùng nổ, có rất nhiều lời mời chào góp vốn vào Clearlake. Feliciano và Eghbali nhận được khoản đầu tư thiểu số từ Dyal và Goldman giúp định giá Clearlake ở mức 4,2 tỉ USD, biến Feliciano, 46 tuổi, và Eghbali, 43 tuổi, thành hai trong số những tỉ phú trẻ nhất trong giới PE.

CÓ NHIỀU LÝ DO ĐỂ RÓT VỐN VÀO CÁC QUỸ PE HỢP DANH. Lĩnh vực PE đang thu hút tiền mặt rót vào. Thông thường, khi các quỹ mới được thành lập, các nhà quản lý quỹ thể hiện sự gắn bó thông qua việc bỏ tiền của mình vào quỹ. Tuy nhiên, khả năng thanh khoản có thể là một vấn đề cản trở thành công của các công ty non trẻ. Dòng tiền mặt từ các nhà đầu tư và nhà quản lý quỹ đổ vào tạo ra nguồn vốn dài hạn và có thể giúp giải quyết các vấn đề chuyển giao phức tạp sẽ phát sinh.

Nhưng có một yếu tố khác thúc đẩy những giao dịch này: ăn theo chính sách thuế của Mỹ. Lĩnh vực PE đã được hưởng mức giảm thuế quá ưu đãi ở Mỹ. Theo đó, các nhà quản lý quỹ chỉ phải trả một phần thuế thu nhập rất thấp từ khoản lợi nhuận được chia. (mức thuế là 23,8% so với mức 37% của thuế thu nhập). Điều này là do lập luận lợi nhuận từ các khoản đóng góp trí tuệ của họ nên được xem xét bình đẳng với lợi nhuận do các nhà đầu tư của họ mang lại.

Mức thuế ưu đãi như trên là yếu tố gây chỉ trích của các chính trị gia trong nhiều năm. Thậm chí, năm 2016, Donald Trump đã chỉ trích khoản thuế này cho phép các nhà điều hành của các công ty PE đóng mức thuế thấp hơn so với những người làm công ăn lương. Nhưng Washington vẫn chưa chấm dứt ưu đãi này trên diện rộng  và ưu đãi này lại tiếp tục tồn tại sau dự luật cải cách thuế gần đây nhất.

Tuy nhiên các phương thức giao dịch mới này còn đi xa hơn nữa. Họ cũng đưa 2% quản lý phí (tách biệt với mức tiêu chuẩn 20% nhà quản lý quỹ được hưởng trên tổng số lợi nhuận mang lại) thành lãi từ việc góp vốn, thay vì xem đó là thu nhập thông thường.

Bằng cách nào? Lấy Gores làm ví dụ. Khi bán cổ phần của mình cho Dyal, ông cũng gộp chung một phần phí quản lý. Điều này khiến cho khoản phí quản lý đáng ra phải chịu thuế thu nhập ở mức 37% trở thành khoản lợi nhuận góp vốn, chỉ chịu 23,8% thuế, chưa kể đến khả năng trì hoãn việc nộp thuế trong nhiều năm.

“Câu cửa miệng của các đối tác thường là: chúng tôi không kiếm tiền bằng phí quản lý, chúng tôi chỉ kiếm tiền dựa trên tiền lãi được chia,” theo lời giáo sư Ludovic Phalippou, ĐH Oxford và tác giả cuốn sách Private Equity Laid Bare . “Nhưng ý nghĩa thật sự của nó là: Tôi không chỉ kiếm tiền bằng lãi được chia, mà còn kiếm được rất nhiều tiền bằng phí quản lý.”

Khi công ty PE lớn nhất thế giới, Blackstone Group, ra mắt năm 2007, nhà đồng sáng lập Stephen Schwarzman tổ chức bữa tiệc sinh nhật lần thứ 60 xa hoa tại đại lộ Park Avenue của New York mà nhiều người cho là dấu hiệu cảnh báo suy thoái. Năm đó, tỉ phú Schwarzman được hưởng khoản thanh toán 684 triệu USD.

Nhưng tiếp sau đó là cuộc Đại suy thoái, can thiệp cứu viện của chính phủ đối với các tổ chức tài chính gặp khó khăn và phong trào Chiếm lấy phố Wall (Occupy Wall Street). Schwarzman và những người khác ở phố Wall đột nhiên trở thành nhân vật phản diện. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi sự phát triển bùng nổ của các tỉ phú chuyên mua bán, sáp nhập bằng tiền vay (LBO) đi mua lại trong thời điểm hiện tại lại diễn ra trong thầm lặng.

Khi xem xét đa số các khoản đầu tư, làn sóng giao dịch cổ phần từ các nhà quản lý quỹ mới bắt đầu vào năm 2015 khi Robert F. Smith, người sáng lập Vista Equity Partners, đến nói chuyện với Saul Goodman của công ty Evercore về việc tìm vốn trên thị trường tư nhân.

Không ai đại diện cho kỷ nguyên mới của PE tốt hơn Smith. Vista đã đầu tư độc quyền vào các giao dịch phần mềm, một ngành từng bị coi là cấm kỵ đối với hình thức mua lại bằng LBO và bị các công ty PE lớn nhất bỏ qua. Smith đã chứng minh rằng các thương vụ LBO không chỉ có thể sinh lời mà còn có khả năng sinh lời cao, đạt được một số lợi nhuận tốt nhất trong số các quỹ PE.

Các tỉ phú PE hàng đầu đi trước Smith, như Schwarzman, David Rubenstein và Henry Kravis, đều đã niêm yết các công ty cổ phần tư nhân của họ trên thị trường chứng khoán để cố gắng tăng lượng tiền mặt và mang lại nguồn vốn dài hạn. Nhưng họ cũng phải đối mặt với những thách thức của công ty đại chúng – từ các cuộc gọi của các nhà phân tích đến các khuynh hướng thị trường có vẻ không hợp lý.

​Cỗ máy tạo tỉ phú mới của quỹ đầu tư tư nhân - ảnh 3

Smith không muốn gặp rắc rối khi giao dịch với các nhà đầu tư trên thị trường chứng khoán hằng quý. Vì vậy, ông đã nhờ đến Goodman, đang làm việc tại Evercore, ngân hàng đầu tư nhỏ do cựu phó thư ký bộ Tài chính Hoa Kỳ Roger Altman thành lập. Họ cùng nhau gặp Michael Rees, người điều hành đơn vị Dyal Capital của Neuberger Berman, đã từng mua cổ phần trong các quỹ đầu cơ.

Vào tháng 7.2015, Dyal mua hơn 10% công ty Vista Equity của Smith với định giá gần 4,3 tỉ đô la Mỹ. Vào thời điểm đó, Vista chỉ quản lý 14 tỉ đô la Mỹ; công ty này hiện quản lý 50 tỉ đô la Mỹ. “Thỏa thuận của Vista khiến mọi người thức tỉnh,” một nhà giao dịch cao cấp ở phố Wall cho biết. Rees nhanh chóng xoay vòng để tập trung vào vốn cổ phần tư nhân.

Đến tháng 9.2015, ông báo với các nhà đầu tư tổ chức như hội đồng Đầu tư công New Jersey rằng các giao dịch góp vốn vào quỹ PE của các nhà quản lý quỹ của Dyal là “cũng tương tự như việc mua lại cổ phần của các nhà quản lý quỹ đầu cơ.”

Ông đã tiếp thị các quỹ hợp danh PE của Dyal như là nguồn đầu tư có thu nhập ổn định, với lợi suất ở mức thấp, tại thời điểm tín phiếu kho bạc có lợi suất gần bằng 0 và các công ty được xếp hạng tín nhiệm AAA trả ít hơn 4%. Đối với những người chịu trách nhiệm đầu tư của các quỹ hưu bổng, bảo hiểm, lời mời như thế nghe rất êm tai.

SỰ BÙNG NỔ CỦA QUỸ ĐẦU CƠ ĐÃ KẾT THÚC, và lĩnh vực PE – với các quỹ đầu tư kéo dài mười năm – có vẻ là kiểu thỏa thuận tốt hơn. Các tài sản thuộc quyền quản lý của họ ổn định, khiến cho các khoản phí 2% đính kèm trở nên dễ đoán hơn. Các đối tác hữu hạn hầu như không bao giờ mặc định về các cam kết vốn. Ngược lại, các quỹ đầu cơ lại có nhiều biến động hơn.

Chẳng hạn, đầu năm 2015, Dyal đã mua 20% cổ phần của quỹ đầu cơ Jana Partners với mức định giá 2 tỉ USD vào thời điểm Jana quản lý 11 tỉ USD. Nhưng trong vòng bốn năm, tài sản quản lý của Jana đã giảm xuống còn 2,5 tỉ USD khi lợi nhuận giảm xuống và các nhà đầu tư đã rút vốn của họ. Vốn cổ phần tư nhân có mô hình đòn bẩy, dài hạn dường như được thiết kế riêng cho thị trường giá lên kéo dài có lãi suất thấp.

Trong một thỏa thuận điển hình, Rees sẽ bỏ ra từ 400 triệu đến 800 triệu USD trong khoảng thời gian hai đến bốn năm và đổi lại, sẽ nhận được 10% đến 20% tổng số tất cả khoản phí quản lý ròng của một công ty PE và một nửa lợi nhuận được chia do hiệu quả vận hành. Nói cách khác,  Dyal sẽ nhận được 15% phí quản lý trong tương lai và 7,5% lợi nhuận góp vốn. Số cổ phần của Dyal thuộc dạng bị động  – Rees không có tiếng nói trong việc điều hành công ty quản lý quỹ PE.

Để hiệu quả hơn, Rees đã cơ cấu các quỹ Dyal của mình như những công cụ có vòng đời vĩnh viễn, có nghĩa là Rees sẽ không bao giờ bị buộc phải bán cổ phần hợp danh của mình – nhờ đó, ông và các nhà đầu tư có tổ chức của mình có thể giữ chúng như một khoản tiền trợ cấp hằng năm với lợi suất cao. Nếu các nhà quản lý PE quyết định để lại số tiền thu được trong công ty của họ hoặc chuyển nó sang các quỹ khác, thì họ không phải trả thuế cho số tiền đó, hóa đơn thuế được hoãn lại cho đến khi hết tiền.

Nói cách khác, người bán sẽ biến thu nhập bình thường trong tương lai thành tiền lãi dài hạn, và nếu họ để lại tiền trong quỹ, họ đầu tư một cách hiệu quả trước thuế và hoãn hóa đơn thuế vô thời hạn. Dù bằng cách nào đi nữa, chính phủ đang thu được ít thuế hơn, vì các nhà đầu tư của Dyal thường là các tổ chức nước ngoài và được miễn thuế. Và các quỹ của Dyal sử dụng các công ty dưới vỏ bọc miễn thuế được gọi là “công ty bình phong”, giúp bảo vệ các khoản đầu tư để không bị đánh thuế.

Đó là một mánh khóe trốn thuế khá lắt léo, và việc này hoặc các công ty bình phong cũng không hề có điều gì là bất hợp pháp. Cách đây mười năm, các luật sư về thuế gọi “miễn trừ phí quản lý” – trong quá trình này các nhà quản lý các thương vụ mua lại quyết định từ bỏ khoản phí quản lý để đổi lấy nhiều tiền lãi hơn – là “điều thần thánh,” vì những người miễn trừ phí quản lý đã chuyển đổi thu nhập chịu thuế cao nhất thành thu nhập lãi suất vốn và thuế được hoãn lại trong nhiều năm.

Nhưng vào năm 2015, sở Thuế vụ đã nói rõ rằng họ sẽ bắt đầu kiểm toán các khoản miễn phí này. Chẳng hạn, Thoma Bravo, công ty PE do tỉ phú Orlando Bravo điều hành, đã thông báo cho các nhà đầu tư rằng IRS đang kiểm toán các khoản giảm phí quản lý trong quỹ năm 2012 của mình. Với việc miễn trừ phí quản lý, các thỏa thuận góp vốn trong các quỹ PE của các nhà quản lý quỹ tiếp tục làm gia tăng số lượng thành viên của câu lạc bộ tỉ phú phố Wall. Một số người thậm chí còn đặt ra một cái tên cho các thỏa thuận này: “Miễn trừ phí tổng hợp.”

Thỏa thuận hiện tại này phản ánh một thực tế khác: Các công ty đang bán đi từng phần của mình để tạo dựng sức mạnh bền bỉ. Sau đợt IPO ban đầu của Blackstone vào năm 2007, tài sản tăng gấp sáu lần trong mười năm tiếp theo, từ 88 tỉ đô la Mỹ lên 545 tỉ USD hiện tại. Các giao dịch cổ phần tư nhân của hôm nay cho thấy hình ảnh dự kiến của các công ty đang phát triển sẽ thống trị tại phố Wall trong tương lai.

Vào tháng 7.2016, Silver Lake, một công ty PE nổi tiếng với các giao dịch công nghệ như Skype và Alibaba, đã nhờ đến Dyal để huy động 400 triệu đô la Mỹ. Vào thời điểm đó, công ty này, có trụ sở tại thung lũng Silicon, quản lý 24 tỉ USD và thỏa thuận này định giá công ty khoảng bốn tỉ đô la Mỹ. Silver Lake được những người tiên phong đầu tư công nghệ như Jim Davidson, Glenn Hutchins, Dave Roux và Roger McNamee thành lập vào năm 1999.

McNamee rời đi vào năm 2004 và đến năm 2013, Davidson, Hutchins và Roux cũng đã rút khỏi công ty. Các đối tác quản lý trẻ của công ty, dưới sự dẫn dắt của Egon Durban, Kenneth Hao, Mike Bingle và Greg Mondre, muốn có thêm tiền mặt để tiếp tục đầu tư vào các quỹ khổng lồ mới của công ty. Họ giàu tài sản nhưng cần thanh khoản.

Các đối tác quản lý mới đã sử dụng một phần trong số 400 triệu USD do Dyal huy động để tăng cường phần cam kết trong quỹ của chính họ. Một phần lợi nhuận được chuyển cho những người sáng lập, và một khoản tiền như đã thỏa thuận được dùng vào quá trình chuyển đổi của công ty, bằng cách thay mặt họ đầu tư vào các quỹ của Silver Lake.

Sau thỏa thuận Dyal, Durban và các đối tác còn lại của Silver Lake đã kiếm được 90% thu nhập ròng miễn phí trong tương lai. Davidson giữ lại một phần phí hiệu suất trong tương lai trong quỹ Silver Lake Fund V. Trong khi đó Durban, 46 tuổi, người lên kế hoạch cho thỏa thuận đầy kinh ngạc của Dell đã thu về 4,4 tỉ USD tiền lãi. Silver Lake hiện quản lý 43 tỉ USD và Forbes ước tính Durban, Hao, Bingle và Mondre, tất cả đều dưới 52 tuổi, đều là tỉ phú.

Vài tháng sau khi thỏa thuận mua cổ phần của Silver Lake, Rees đã mua cổ phần của Starwood Capital, một công ty chuyên về bất động sản thuộc sở hữu của Barry Sternlicht, hiện đang quản lý 60 tỉ USD. Dyal có một thỏa thuận khác từ năm 2016: gần 15% cổ phần của H.I.G. Capital, công ty PE do Sami Mnaymneh và Tony Tamer điều hành.

Thỏa thuận cổ phần đã mang lại cho Sternlicht khoản tài sản ròng ước tính 3,1 tỉ USD. Mnaymneh và Tamer hiện có tài sản trị giá 4 tỉ đô la Mỹ mỗi người. Các công ty PE chuyên về tín dụng – vốn đang phát triển mạnh khi những ngân hàng cho vay chịu sự quản lý chặt chẽ đã rút lui khỏi các khoản vay rủi ro hơn – cũng đang tham gia cuộc chơi. Lấy ví dụ về trường hợp của Scott Kapnick.

Là cựu đồng giám đốc ngân hàng đầu tư tại Goldman Sachs, Kapnick thành lập HPS Investment Partners vào năm 2007 khi đang làm việc với đơn vị quỹ đầu cơ Highbridge Capital của JPMorgan Chase. Nền tảng tín dụng tư nhân của HPS, chuyên về nợ ưu tiên và tài trợ hạng hai, đã thành công đến nỗi Kapnick trở thành tổng CEO của tất cả các đơn vị Highbridge khi người đồng sáng lập, tỉ phú Glenn Dubin, rời ngân hàng vào năm 2013.

Nhưng vào năm 2016, JPMorgan đã quyết định rút lui khỏi HPS, lúc đó Kapnick đang là CEO của Highbridge Capital. Trong hai năm tính đến tháng 7.2018, HPS phát triển rất nhanh và hiện quản lý 45 tỉ đô la Mỹ. Việc tận dụng ưu đãi thuế của HPS đã biến cựu nhân viên ngân hàng Kapnick, 60 tuổi, trở thành tỉ phú. Đừng hi vọng rằng những người theo chủ nghĩa dân túy kêu khóc về bất bình đẳng thu nhập sẽ làm chậm lại sự bùng nổ các giao dịch cổ phần tư nhân sắp tung ra thị trường.

Vào tháng 12.2018, Blackstone, công ty đang tăng cường hoạt động kinh doanh cổ phần GP, đã mua dưới 10% cổ phần của một công ty ít người biết ở thành phố New York mang tên New Mountain Capital do Steven B. Klinsky, cựu nhân viên của Forstmann Little điều hành. Động thái bơm tiền mặt của Blackstone đã giúp tài sản của Klinsky đạt khoảng 3 tỉ đô la Mỹ. (New Mountain kịch liệt phủ nhận cách định giá của Forbes, họ cho rằng tài sản hiện tại là kết quả của những thành công trong nhiều năm qua.)

Smith – Vista Equity Partners – đã tiến xa đến mức cần hỗ trợ vốn lần thứ hai. Vào năm 2017, Dyal đã mua một mảng khác của công ty của Smith, định giá nó ở mức 7 tỉ USD. Mnaymneh và Tamer của H.I.G cũng đã bán cổ phần thứ hai. Quỹ đầu tư quốc gia của Kuwait hiện đầu tư vào các công ty GP, như một công ty do Jeb Bush điều hành và một công ty khác thuộc công ty quản lý tài sản gia đình của Richard và Betsy DeVos.

Rees của quỹ Dyal Capital cho biết: “Hiện đang có nhu cầu về vốn. Những doanh nghiệp này có thể sử dụng rất nhiều vốn, do đó vốn rất quan trọng... Phần lớn vốn đầu tư của chúng tôi ở dạng cung cấp nguồn vốn đóng góp của nhà quản lý quỹ và mở rộng sản phẩm.”

(*) Bản in theo tạp chí Forbes Việt Nam số 80, tháng 1.2020


Đọc thêm >>>
Ranh giới cuối cùng của tài chính
Ông trùm vận chuyển xây đế chế khách sạn tỉ đô
Tỉ phú Harsh Mariwala và cuộc chuyển quyền cẩn trọng
Jobcase - LinkedIn cho công nhân
Tỉ phú Úc Harry Triguboff kiếm tiền khi thị trường bất ổn
Cách Bill Marriott phát triển đế chế khách sạn lớn nhất thế giới

 

"Giáo dục là làm cho con người tìm thấy chính mình". ---- Socrates - Triết gia

Tạp chí Forbes Việt Nam

Số 89 tháng 10.2020

 Số 89 tháng 10.2020

Bao Forbes Vietnam so 74
 
  • - DANH SÁCH 10 NGÂN HÀNG KINH DOANH HIỆU QUẢ NHẤT

    Các ngân hàng tư nhân năng động chiếm tỉ lệ áp đảo và xuất hiện ở các vị trí dẫn đầu.

  • - HÀNH TRÌNH CHINH ĐÔNG

    Đặt ưu tiên hiệu quả hoạt động và phát triển bền vững, ông Trịnh Văn Tuấn xây dựng ngân hàng Phương Đông theo một lối riêng.

  • - THÀNH TỰU HAI THẬP NIÊN XÂY NỀN

    Nhiều năm ở chiếu dưới, Manulife Việt Nam vươn lên dẫn đầu thị phần bảo hiểm khai thác mới.

  • ĐƯỜNG ĐẾN SIÊU ỨNG DỤNG

    Có trong tay 20 triệu người dùng, MoMo đặt mục tiêu 50 triệu khách hàng và thành siêu ứng dụng.

  • - SỰ TRỞ LẠI CỦA “NGƯỜI CŨ”

    Ông Huỳnh Thanh Phong dẫn dắt FWD, gương mặt mới trong làng bảo hiểm, nhanh chóng phát triển.

  • - PHỎNG VẤN: TÌM KIẾM TRẢI NGHIỆM VƯỢT TRỘI

    Thực trạng, cơ hội và thách thức trong chuyển đổi số của ngân hàng theo quan điểm lãnh đạo ngân hàng VIB.

  • - DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI GIÀU NHẤT SINGAPORE