Tỉ phú Thomas Tull sắp bán hãng phim của mình cho người giàu nhất  Trung Quốc với giá tương đương mức Disney trả để có Lucasfilm. Kết quả của phi vụ này có thể là tương lai của Hollywood.
Giấc mơ Hollywood - ảnh 1

Tỉ phú Thomas Tull

Trong khi gần như mọi hoạt động chững lại trên cả nước Mỹ trong mùa Giáng sinh, nhà sáng lập tỉ phú của Legendary Entertainment, Thomas Tull, lại chưa bao giờ bận rộn và căng thẳng đến thế. Ông đang đàm phán để bán hãng phim của mình cho người giàu nhất Trung Quốc, Vương Kiện Lâm (Wang Jianlin), chủ sở hữu tập đoàn Đại Liên Vạn Đạt (Dalian Wanda). Nhưng Giáng sinh chỉ là một ngày như mọi ngày ở Trung Quốc, và còn nhiều trở ngại ngăn cách Tull và 3,5 tỉ đô la Mỹ tiền mặt.

Tại dinh thự của mình trong khu Westlake Village thời thượng ngoại ô Los Angeles, Tull vừa rảo bước vừa giải thích thương vụ cho từng đối tác. Họ rất đa dạng, từ thiết chế tài chính khổng lồ như Fidelity, Morgan Stanley và SoftBank của Nhật Bản, đến cá nhân như tỉ phú đầu tư mạo hiểm Jim Breyer. Rồi đến chuyện gần như bất khả thi: giảm mức thuế xuống thấp nhất ở cả hai đầu. Mỗi khi các điều khoản thay đổi thì luôn tác động đến một trong hai bên.

Cuối cùng, Tull phải nương theo hệ thống luật pháp Trung Quốc, nơi cấm người nước ngoài sở hữu cổ phần hoàn toàn trong các công ty giải trí. Đó là vấn đề lớn vì Tull, người sẽ vẫn tiếp tục nắm vai trò CEO, muốn giữ lại khoảng 20% cổ phần tại Legendary. Cuối cùng, theo những nguồn tin đáng tin cậy nói với Forbes, Tull nhiều khả năng sẽ phải chấp nhận “cổ phiếu ma” (một hình thức lách luật dễ chấp nhận với Trung Quốc, giống như vẫn cho phép Tull có quyền sở hữu, nhận mức thù lao thường niên cộng thêm 15% - 20% lợi nhuận nếu công ty được bán. (Legendary không xác nhận thông tin này.)

Những chi tiết như thế là đỉnh điểm của quá trình thương lượng kéo dài hai năm, bắt đầu từ bữa trưa tại trụ sở tập đoàn Wanda ở Bắc Kinh cuối 2013. Legendary, nhà đồng sản xuất những phim bom tấn như The Dark Knight (Hiệp sĩ bóng đêm) và Godzilla (Khủng long Godzilla), gần đây đã bắt tay với hãng phim quốc doanh China Film Group để làm phim tại Trung Quốc. Tull tiếp cận được một thị trường đang bùng nổ, nơi sẽ vượt Mỹ vào năm sau để trở thành thị trường điện ảnh lớn nhất thế giới, và gần như nắm chắc một kênh phân phối tại quốc gia cấp phép chỉ cho 34 phim nước ngoài mỗi năm. Năm 2015, tỉ phú Vương trả 2,6 tỉ đô la Mỹ để mua lại chuỗi rạp phim AMC của Mỹ, bước đi đầu tiên để thâu tóm các doanh nghiệp giải trí quốc tế nhằm mở rộng quy mô đế chế bất động sản của ông.

Cả hai bắt đầu thu hẹp những khác biệt cá nhân gần như ngay lập tức. Giữa nền ẩm thực phong phú của Trung Quốc, ông Vương đãi Tull và những cộng sự rất thân cận món gà nướng kèm salad và dốc bầu tâm sự về những điểm họ tương đồng, như cả hai đều lớn lên trong nghèo khó dù cách nhau hơn 11 ngàn km. “Điều tôi thích là cả hai không nói chuyện đãi bôi,” Tull, một người rất thực tế, nhớ lại.

Bữa trưa này đã hình thành những mối quan hệ sinh lợi của ông (trong tổng doanh thu 411 triệu đô la Mỹ của phim Pacific Rim (Siêu đại chiến Thái Bình Dương) do Tull thực hiện có 27% đến từ Trung Quốc, chủ yếu nhờ các rạp của Wanda) và dẫn đến những khoản đầu tư nhỏ, như Vương mua gần 2% cổ phần Legendary. Còn khi vị tỉ phú Trung Quốc với tài sản 29 tỉ đô la Mỹ ghé Los Angeles, đến lượt Tull chiêu đãi ông ở một nhà hàng Tứ Xuyên trong khu Century City Mall.

Giữa họ bắt đầu thấy gắn kết. “Trong bất kỳ phi vụ nào, dường như luôn có ba khoảnh khắc mà bạn cảm thấy mọi thứ bế tắc,” Tull nhớ lại. Tuy vậy, đến Giao thừa, Tull đã có thể gọi cho Vương để nói lời định mệnh: “Tôi nghĩ chúng ta đạt được thỏa thuận rồi.”

Thỏa thuận này dự kiến sẽ hoàn tất sớm. Khi đó, nó sẽ đánh dấu nhiều cột mốc ở Hollywood. Năm trong số sáu hãng phim lớn là 20th Century Fox, Warner Bros., Paramount, Disney và Universal đều có đầu tư từ Trung Quốc hoặc liên doanh với nước ngoài, song đây là lần đầu tiên một hãng phim Mỹ bị mua trọn. “Legendary là cánh cổng giúp mở thông tài chính và văn hóa giữa thế giới làm phim Hollywood và thị trường Trung Quốc đang phát triển nhanh,” ông Vương nói.

Thứ hai, thỏa thuận sẽ cho thấy công thức phim “bom tấn” dựa trên truyện tranh có thể đem lại lợi nhuận ngay cả cho những công ty không phải Marvel hay DC. Thứ ba, nó sẽ hợp thức hóa chiến lược Moneyball (sử dụng dữ liệu để dự báo kết quả kinh doanh), cơn sốt khắp Hollywood trong một thập kỷ qua, dù gần đây tỏ ra hơi thất thường.

Thỏa thuận này cũng là thành công hoành tráng nhất trong sự nghiệp đàm phán của Tull, 45 tuổi. Disney từng trả 4,1 tỉ đô la Mỹ cho Lucasfilm cùng thương hiệu Star Wars và 4 tỉ đô la Mỹ nữa để mua lại Marvel và các nhân vật của hãng phim truyện tranh này (gồm Hulk, Thor và Captain America), tổ hợp tên tuổi này đang là tài sản nhượng quyền có doanh thu cao nhất mọi thời đại. Vậy số tiền 3,5 tỉ đô la Mỹ của ông Vương, trong đó có cả khoản nợ khoảng 900 triệu đô la Mỹ, mang lại cho ông những gì?

“Không rõ họ trả tiền cho điều gì, với mức định giá cao ngất,” Dan Clivner, thành viên chuyên về thâu tóm và sáp nhập của hãng luật Sidley Austin ở Los Angeles, bình luận.

Lengendary sử dụng tiền và tài sản xuất của mình để sản xuất các phim nhượng quyền của hãng khác: Phần lớn những phim có doanh thu cao nhất của hãng, từ The Hangover hay Jurassic World, đều được đồng sản xuất với Warner Bros. hoặc Universal (đối tác phân phối gần đây nhất), sử dụng tài sản trí tuệ của họ. Công ty có một số phim nhượng quyền thành công, như Godzilla, song thế vẫn không thể biện hộ cho mức định giá công ty. Legendary khoe về những nội dung họ thật sự sở hữu, song giá trị của Pacific Rim cùng với một phim kinh dị và ba phim thất bại khác không thể nào đọ với giá trị của Star Wars được.

Cuối cùng ông Vương dường như sẵn sàng trả mức giá quá cao để có được cổ phần chi phối trong một hãng phim Hollywood, một chiến thắng không hề tầm thường. Các nguồn tin cho Forbes biết, tỉ phú giàu thứ 2 Trung Quốc, Mã Vân (Jack Ma) đã nhiều lần cản ông Vương mua lại Paramount và các hãng phim khác, nhưng đầu tư chút ít thì được. (Hãng phim Alibaba Pictures đã hùn tiền làm Mission: Impossible – Rogue State với Paramount năm ngoái).

Ông Vương cũng đang đặt cược vào cá nhân Tull. Thay vì đi theo truyền thống lâu đời của Hollywood (người bên trong lừa phỉnh người bên ngoài), Tull sẽ không rút tiền ra sau khi đạt thỏa thuận. Tuy các nhà đầu tư của ông sẽ làm rất tốt, Tull vẫn đang trung thành với “cổ phiếu ma” của mình. Ông đang đặt cược vào tương lai, cùng phe với Vương. Legendary đang chạm tới mọi xu hướng kinh doanh điện ảnh chính, việc hiểu được những gì mà Tull đã tạo dựng, hướng đi của ông sắp tới sẽ giúp ta có cái nhìn sâu về tương lai của chính Hollywood.

Ông trùm quốc tế của Hollywood lớn lên nhờ sự chăm sóc của người mẹ đơn thân ở ngoại ô Binghamton, New York. Ông đi cắt cỏ vào mùa hè và xúc tuyết vào mùa đông để giúp mẹ nuôi hai em gái; khi rảnh ông vùi đầu vào truyện khoa học viễn tưởng và thần thoại để thoát khỏi thực tại. Bộ ba truyện Lord of the Rings (Chúa nhẫn) của Tolkien và Dune là những tác phẩm ưa thích của ông hồi nhỏ.

Tull vừa thích sách vừa thích thể thao. Ông giành được học bổng môn bóng bầu dục tại ĐH Hamilton ở ngoại ô New York. Tại đây, ông đọc The Dark Knight Returns của Frank Miller và The Watchmen; bộ phim này về sau Legendary đồng sản xuất. Ông vẫn tiếp tục kinh doanh, bán áo thun và đăng quảng cáo cho các doanh nghiệp địa phương lên cuốn niên giám phát cho sinh viên.

Tull từng định theo học trường luật, song đổi ý vì sợ mắc nợ nhiều. Vậy nên khi 23 tuổi, ông mở chuỗi cửa hiệu giặt Smart Wash. Sự khác biệt của Tull là có hệ thống vi tính cho phép điều chỉnh giá giặt để hút khách lúc thấp điểm và tối đa hóa doanh thu vào chủ nhật cao điểm.

“Tôi lúc nào cũng biết mình phải làm chủ của chính mình, hoặc ít nhất phải có doanh nghiệp của riêng mình,” Tull nhớ lại. Với chiều cao 1m8, đầu lúc nào cũng như ngửa ra đằng sau trên bờ vai rộng, giống như ông thời là hậu vệ chặn bóng trong đội bóng bầu dục (năm 2008, ông hoàn thành giấc mơ thiếu thời khi mua lại cổ phần nhỏ trong đội bóng Pittsburgh Steelers). “Sinh ra trong gia đình khó khăn về tài chính, tôi lớn lên với nỗi lo lắng thường xuyên là nhà có bị cắt điện không. Tôi nghĩ bạn có thể vươn lên từ thực tế đó.”

Giấc mơ Hollywood - ảnh 2

Người giàu nhất Trung Quốc, Vương Kiện Lâm, sẽ sớm có Legendary trong số những bất động sản điện ảnh của mình.

Ông gặp gì làm cái nấy. Năm 1995, ông chuyển từ giặt ủi sang tư vấn khai thuế, tham gia vào 500 cơ sở nhượng quyền của hãng Jackson Hewitt. Rồi ông nhảy sang mảng công nghệ trước khi bong bóng “dot-com” vỡ lần đầu tiên, bằng việc môi giới cho hãng đầu tư mạo hiểm Southeast Interactive. Đến năm 2001, ông tham gia lĩnh vực giải trí, đầu quân cho công ty đầu tư nhỏ ở Atlanta là Convex Group, và từng bước thăng tiến thành chủ tịch công ty. Không lâu sau, ông bắt đầu nghĩ về Hollywood. “Đó là lĩnh vực kinh doanh lớn nhất tôi biết đến mà lại không sở hữu nguồn vốn chuyên nghiệp nào,” Tull nhớ lại suy nghĩ của mình khi đó về Hollywood. “Rồi tôi đọc được đó là nguồn xuất khẩu lớn thứ hai của đất nước chúng ta.”

Tull thuê một hãng dữ liệu để thu thập thông tin hằng năm về sản xuất phim. Nhìn vào kết quả, ông nhận ra nếu có đủ vốn, việc sản xuất ra nhiều đầu phim cũng như phát triển quy mô của nó sẽ không khó.

Với công tác quảng bá tốt, hãng Relativity Media đồng thời tuân thủ công thức thuật toán của những phim kinh phí 30 triệu đô la Mỹ, kèm theo đó là một ngôi sao tên tuổi và đảm bảo hệ thống phân phối ở nước ngoài.

Tull đi theo hướng khác. Là người mê phim viễn tưởng (văn phòng tại Legendary của Tull tràn ngập truyện tranh), ông cho rằng cứ bám lấy mốc tài chính hơn 100 triệu đô la Mỹ và một thương hiệu nhượng quyền nổi tiếng sẽ ít rủi ro hơn. Tull cũng kiểm tra những số liệu tăng trưởng quốc tế và thấy xu hướng đi lên đáng chú ý. Cùng với biên lợi nhuận hấp dẫn trong ngành kinh doanh DVD khi đó, việc tài trợ sản xuất phim bom tấn bắt đầu có ý nghĩa về mặt kinh tế.

Tull tiếp cận Warner Bros., nơi có cơ sở hạ tầng phân phối và tiếp thị phim trên toàn cầu mà một “lính mới” như Tull không thể có được. Một hình mẫu hợp tác hình thành: Legendary sẽ cùng chi tiền và đồng sản xuất 25 phim họ tự chọn từ danh sách của Warner Bros., tương đương 50% kinh phí mỗi phim. Điều này giúp trợ vốn cho Warner Bros. và giảm rủi ro đến từ những phim đắt tiền có thể ảnh hưởng đến lợi nhuận mỗi quý. Legendary cũng trả cho Warner Bros. khoảng 10% phí phân phối. Đổi lại, Warner Bros. và Legendary sẽ chia sẻ lợi nhuận tùy vào mức đóng góp.

Hợp tác này tốt cho Warner Bros. và cũng là cơ hội tuyệt vời cho “tay mơ” mới vào Hollywood. Tất cả những gì Tull thiếu là tiền. “Đến nay, trải nghiệm khó nhất trong sự nghiệp và đời tôi là gọi được vốn ban đầu,” Tull nhớ lại năm ông tìm cách gọi được 500 triệu đô la Mỹ mình đã cam kết. Những chuyện kinh dị vì kiểu tính toán kém cỏi của Hollywood và những nhà đầu tư trắng tay vì phim ảnh trước đó cứ lởn vởn trong đầu. “Các cuộc gặp kết thúc sau khoảng 15 phút, họ nói: ‘Đừng có mơ. Anh có thể lấy một lon nước trên đường ra về nhé.’”

Sau khi Tull đưa ra lời cầu xin cuối cùng “đầy tâm huyết” với nhóm nhỏ nhà đầu tư cùng lời cam kết sẽ đầu tư bằng tiền túi của mình, kèm theo vài lời ghi nhận từ JPMorgan, cuối 2014, Legendary có được tiền từ ABRY Partners, Bank of America, M/C Partners và Columbia Capital.

Họ đang chấp nhận rủi ro. Khi phim bom tấn thành công, họ sẽ thu được hơn 1 tỉ đô la Mỹ doanh thu, làm thêm những phần tiếp theo và thêm hàng triệu đô la Mỹ nữa từ kinh doanh nhượng quyền và bán vé công viên giải trí. Nhưng nếu lỗ thì đó là quả bom đắt đỏ có thể làm nổ tung bảng cân đối kế toán. Legendary nhanh chóng đạt được hàng loạt thành công, bắt đầu bằng Batman Begins và 300. Cuối cùng họ rót 50% kinh phí để được nhận 50% lợi nhuận từ những phim như The Dark Knight Rises, phim thu được 1,1 tỉ đô la Mỹ trong khi đầu tư 250 triệu đô la Mỹ, rồi đầu tư 75% cho những phim như Godzilla, mang về doanh thu 529 triệu đô la Mỹ so với giá sản xuất 160 triệu đô la Mỹ. Kết quả trên toàn cầu luôn là điều quan tâm trước hết. Những pha hành động liên tục và ít lời thoại trong phần lớn phim bom tấn của Legendary đã giúp họ đạt doanh thu lớn ở nước ngoài, đặc biệt ở Trung Quốc, nơi phim càng ít thoại thì càng ít khiến các nhà kiểm duyệt không hài lòng.

Một phần trong “công thức thành công” của Tull là dữ liệu phân tích. Nhưng nếu Ryan Kavanaugh và hãng Relativity Media của ông, nơi được phố Wall hỗ trợ tài chính, cũng có kiểu làm tương tự, khẳng định máy tính của họ có thể dự đoán thất bại hoặc thành công dựa trên cốt truyện, thể loại, ngôi sao và ngày ra mắt thì Tull quyết tâm đạt được mục tiêu đã đặt ra, và tận dụng dữ liệu của ông để gây ảnh hưởng lên những điều nằm trong tầm kiểm soát của mình. Cụ thể là việc quyết định ông sẽ làm gì để cắt giảm chi phí và tăng lượng người xem phim bom tấn, thể loại mà chi phí tiếp thị thường xấp xỉ chi phí làm phim.

Legendary cho biết ngay trước khi một bộ phim được bật đèn xanh để sản xuất, hãng đã có thông tin về những khán giả có ít nhất 40% khả năng sẽ đi xem phim để quảng cáo đến riêng họ thông qua hình thức quảng cáo điện tử ít tốn kém. Tull tuyên bố: “Với Godzilla, chúng tôi chi ít tiền cho tiếp thị hơn dự kiến. Doanh thu ngày công chiếu của chúng tôi cao hơn 35 triệu đô la Mỹ so dự báo.”

Bằng cách tiếp thị dựa trên cảm xúc tạo ra trên mạng xã hội, Tull cho biết ông tiết kiệm 15% - 20% chi phí tiếp thị, tức là cả chục triệu đô la Mỹ mỗi phim. Năm 2013, Tull, một cách đầy táo bạo, chuyển Legendary hoàn toàn sang mảng sản xuất và sở hữu. Những bộ phim của họ thu hút những nhà đầu tư nặng ký như Jim Breyer (người đã đầu tư vào Facebook ngay từ đầu), hiện ngồi trong ban điều hành Marvel và đã đầu tư hơn 100 triệu đô la Mỹ vào Legendary thông qua những pháp nhân riêng lẻ khác, bao gồm cả những quỹ cá nhân. Breyer cho biết: “Thomas có tầm nhìn kinh doanh dài hạn đáng kinh ngạc, lại niềm đam mê sử dụng dữ liệu phân tích và công nghệ để làm đòn bẩy trong ngành kinh doanh có chi phí cố định rất cao.”

Nhưng sở hữu nội dung riêng đã buộc Tull phải rời cột trụ truyện tranh và kết quả cho thấy nhiều điều. Trong năm phim của Legendary có ba phim thất bại thảm hại. Sau màn ra mắt tầm tầm với phim về tiểu sử Jackie Robinson 42, phim thần thoại Seventh Son thu 114,1 triệu đô la Mỹ / kinh phí 95 triệu đô la Mỹ. Blackhat, phim về trinh thám tội phạm năm 2015 thu được 20 triệu đô la Mỹ / kinh phí 70 triệu đô la Mỹ, còn Crimson Peak của Guillermo del Toro đạt 74,7 triệu đô la Mỹ / kinh phí 55 triệu đô la Mỹ. Tác phẩm độc lập thành công nhất của họ là bộ phim thứ hai họ làm, As Above/So Below, phim kinh dị có doanh thu 41,9 triệu đô la Mỹ trên mức kinh phí 5 triệu đô la Mỹ. Nếu xét doanh số bán vé chiếm gần 50% doanh thu phim, thì danh mục phim của Legendary đã có kết quả khá tệ. “Rất khó để xây dựng một thứ mới,” Tull nói.

Relativity Media đã phát hiện ra khó khăn đó. Dữ liệu của Kavanaugh cũng không ngăn được hết thất bại này đến thất bại khác, hay con đường gia nhập nhóm phá sản được bàn tán nhiều nhất Hollywood 8 tháng qua. Những tựa phim thành công nhất do Tull đồng sản xuất (riêng Jurassic World đã kiếm cho Legendary 200 triệu đô la Mỹ) và những đợt sảy chân nhỏ hơn giúp ông tránh được số phận đó. Năng lực đặc biệt của ông cũng như sự chú trọng vào Trung Quốc tương phản rõ nét so với lời khoe khoang của Kavanaugh. Tất cả giúp lý giải cho sự khác biệt trị giá 3,5 tỉ đô la Mỹ. Ông Vương gọi Tull là “đối tác hoàn hảo”: “Cùng nhau, ta có thể mở cánh cửa đến với những tài năng, câu chuyện và khán giả mới trong thế giới mới này.”

Tull đã có ý nghĩ thoáng qua về tương lai của Legendary từ tháng 6.2015 khi ông ghé Thanh Đảo. Ở đó, ông Vương đang xây dựng phim trường lớn nhất thế giới trị giá 8,2 tỉ đô la Mỹ trên 1,9 km2 và dự kiến mở cửa vào năm 2018.

Những khoản đầu tư khổng lồ như vậy nhận được sự ủng hộ từ phía chính quyền Trung Quốc. Cựu lãnh đạo Trung Quốc Hồ Cẩm Đào từng công khai nói về việc sử dụng văn hóa “như một phần trong sức mạnh mềm của đất nước chúng ta.” Và ông đặc biệt nhấn mạnh về “một văn hóa không theo nghĩa trao đổi hay nhận biết, mà là một loại kinh doanh,” Dominic Ng, chủ tịch kiêm CEO của East West Bank cho biết. “Chính quyền Trung Quốc cảm thấy rõ rằng để xây dựng hình ảnh tích cực hơn, họ cần ngành giải trí – kinh doanh văn hóa – mạnh hơn.” Theo thông tin trên bài viết ở New York Times năm 2015, Wanda có quan hệ thân cận với các quan chức cao cấp của đảng Cộng sản Trung Quốc. Ông Vương bác bỏ điều này.

Tài sản của Vương còn bao gồm Wanda Cinema Line, một trong những chuỗi rạp phim lớn nhất Trung Quốc, và tập đoàn rạp phim của Úc Hoyt. “Wanda đang nỗ lực xây dựng công ty chuyên về phim ảnh tầm cỡ quốc tế,” Gordon Crawford, nhà đầu tư nghỉ hưu từng rót tiền vào Legendary vào năm 2012, cho biết. “Để làm thế, Vương cần có khả năng sản xuất những phim trụ cột có thể phát hành toàn cầu.”

Chính quyền Trung Quốc cảm thấy một cách mạnh mẽ rằng họ cần doanh nghiệp giải trí.

Sự hợp tác toàn diện đầu tiên giữa Wanda và Legendary sẽ kiểm tra điều này rõ hơn. Khi xưởng phim Wanda đang hoàn thiện ở Thanh Đảo, quá trình làm phim đã diễn ra ở đó từ trước với The Great Wall (Trường Thành), bộ phim thần thoại phiêu lưu 135 triệu đô la Mỹ do Trương Nghệ Mưu đạo diễn cùng dàn diễn viên thượng thặng của cả Mỹ (Matt Damon) lẫn Hong Kong (Andy Lau). Câu chuyện về đội quân chống lại người ngoài hành tinh trên Trường Thành để bảo vệ nhân loại đến từ ý tưởng của Tull, người đã phác thảo cốt truyện cách đây sáu năm trước khi đưa cho biên kịch Max Brooks (World War Z) để hoàn thành kịch bản. “Hồi nhỏ, tôi nhớ mình đọc rằng vật thể duy nhất do con người tạo ra có thể nhìn được từ không gian là Trường Thành,” Tull nhớ lại. “Tôi nghĩ điều gì đã khiến người ta xây nên một thứ vĩ đại như thế? Dĩ nhiên, với kiểu hơi khùng khùng của tôi thì câu hỏi tiếp theo là họ xây để bảo vệ mình trước điều gì?”

Dù Legendary đồng sản xuất bộ phim với China Film Group và Le Vision Pictures của Trung Quốc cũng như chia sẻ lợi nhuận với những hãng khác, đây vẫn là sự đặt cược đắt đỏ cho “đứa con lai” chưa biết thế nào. Forbes ước tính phim phải đạt doanh thu ít nhất 350 triệu đô la Mỹ trên thế giới mới hòa vốn. Phim có doanh thu cao nhất lịch sử Trung Quốc năm 2015 là Monster Hunt (391 triệu đô la Mỹ.)

Đây mới chỉ là khởi đầu. Tull dự kiến sẽ sản xuất phim của riêng mình cùng với việc cấp giấy phép cho những tài sản cao giá hơn, bao gồm Warcraft (giấy phép từ trò chơi điện tử của Activision Blizzard); Hot Wheels (Mattel); Mass Effect, giấy phép từ tựa game bắn súng của BioWare cộng với ba bộ phim nữa trong “vũ trụ quái vật” của King Kong và Godzilla. Cùng với một công ty truyền hình nhỏ và nhánh sản xuất thiết bị thực tế ảo, Legendary đã thành lập nhà xuất bản truyện tranh của mình để cung cấp kịch bản cho phim. Gần đây họ vừa xuất bản cuốn truyện tranh có nội dung giống với bộ phim Krampus năm 2015, nhưng vẫn chưa ra được một tác phẩm ăn khách.

Và với việc Disney sẽ khai trương công viên giải trí theo chủ đề trị giá 5,5 tỉ đô la Mỹ ở Thượng Hải trong tháng 6, còn Universal Studios cũng mở công viên tương tự sau đó vài năm ở Bắc Kinh, tỉ phú Vương cho biết ông đã nghĩ đến mảng công viên giải trí cho những bất động sản sắp tới của mình.

Tóm lại, một hãng phim lớn là thứ đang nằm trong tầm ngắm, trong bối cảnh cơ sở tại Thanh Đảo cũng quan trọng không kém văn phòng của Legendary tại Burbank. Lưu ý rằng Tull đang học tiếng Hoa.

Natalie Robehmed

"Giỏi hơn người khác không có gì vĩ đại; điều vĩ đại thực sự là vượt qua chính mình.". ---- Ernest Hemingway

Tạp chí Forbes Việt Nam

Số 52 tháng 09.2017

 Số 52 tháng 09.2017

TƯƠNG LAI CỦA GIÁO DỤC

CÁC DOANH NGHIỆP ĐANG ĐẦU TƯ VÀO THỊ TRƯỜNG GIÁO DỤC VIỆT NAM SẼ ĐEM LẠI NHỮNG THAY ĐỔI GÌ ?

DANH SÁCH ĐẠI HỌC TỐT NHẤT MỸ • GIÀU NHẤT SINGAPORE

Các số báo khác