Những quán cà phê ở Tokyo lúc nào cũng đẹp và sang trọng. Nhưng có lẽ chẳng ở đâu trên thế giới mà quán cà phê lại nhiều bàn với ghế đơn như vậy.

Những quán cà phê tĩnh lặng

Những buổi tối mùa hè trời đẹp ở ngã tư Shibuya nổi tiếng, nếu chịu khó dành ra khoảng 1 tiếng đứng ở đây thôi, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng thấy rằng có biết bao nhiêu người dắt chó qua, nhưng rất hiếm người đẩy xe nôi đi qua khu vực này.

Ngã tư Shibuya nổi tiếng với hàng loạt các quán cafe sang trọng, đẳng cấp giá cao gần nhất Tokyo. Nhưng bên trong các quán cafe đó, người ta thấy chủ yếu một không khí im lặng bao trùm, đặc biệt những quán chủ yếu phục vụ đối tượng khách hàng Nhật.

Người Nhật cô đơn  - ảnh 1

Khó mà liên hệ sự tịch mịch trong quán với khung cảnh sôi động bên ngoài của ngã tư Shibuya (Ảnh: ND)

Người ta vào quán không phải để nói chuyện với nhau hay để gặp gỡ, mà mỗi người bận rộn với những chiếc máy laptop của riêng mình. Trên các màn hình máy tính, không hề có ô cửa sổ chat facebook hay skype nào, họ đang chìm trong công việc.

Nếu như ở nhiều nước châu Âu hay châu Á khác, quán cafe thường ồn ào, lao xao người nói chuyện thì quán cafe ở Nhật có một sự tĩnh lặng hiếm thấy…tĩnh lặng đến nỗi người ta sẽ cảm thấy cực kỳ xấu hổ khi trót vào đây nói hơi to hay làm rơi đồ gây ổn.

Cô Reiko Michiko năm nay 26 tuổi, cô cho biết nhiều khi cô tìm đến quán cafe ăn nhẹ chút gì đó rồi tiếp tục làm việc tại đây cho đến muộn mới về nhà bởi trong quán cafe này, cô cảm thấy vơi bớt đi cảm giác cô đơn bởi ít nhất cô có được cảm giác có người đi xung quanh mình, dù họ chỉ là người xa lạ.

Hơi ấm đi thuê

Cách Shibuya khoảng 10km là Akihabara, cái tên nổi tiếng với những trung tâm điện tử sáng choang luôn tấp nập khách ra vào. Nhưng biết đến Akihabara với các sản phẩm điện tử có nghĩa bạn chưa hiểu gì về khu vực này, ở nơi này, những người đàn ông cô đơn vẫn thường xuyên tìm đến và trả tiền để tìm kiếm cho mình một chút có đôi có cặp.

Đi dọc khu phố hàng điện tử nổi tiếng là hàng loạt những cô gái váy ngắn bất kể thời tiết cầm tấm biển quảng cáo cho dịch vụ của công ty mà họ làm việc.

  

Các điểm dịch vụ hoạt động tấp nập 24/24. Ở rất nhiều điểm dịch vụ thân mật như thế này, không hề có dịch vụ mại dâm mà nó chỉ là nơi một người trung niên, người thanh niên trẻ tuổi vì quá cô đơn, thèm khát cảm giác được yêu thương, gần gũi với phái nữ trong chốc lát tìm đến.

Mỗi tiếng đứng đường quảng cáo dịch vụ, các cô gái được trả 1.000 yên tiền công (khoảng 200 nghìn đồng), nhưng những người đến mua dịch vụ cho các cô quảng cáo, họ sẽ phải trả đến 4.000 yên chỉ để có 20 phút được gối đầu vào lòng và được một cô gái ôm ấp.

 
Người Nhật cô đơn  - ảnh 2

Nhân viên quảng cáo cho các gói dịch vụ tình yêu của điểm kinh doanh (không có tình dục). Dịch vụ này có thể là mát xa, ngồi nói chuyện cùng, nhổ tóc sâu, tóc bạc trong từ 30 phút đến 1 tiếng. (Ảnh: ND)


Với những khách hàng muốn đi xa hơn nữa và được hưởng nhiều dịch vụ “nhạy cảm” hơn, họ sẽ cần phải tìm đến Kabukicho – khu phố đèn đỏ nổi tiếng tại châu Á. Nói đến hai từ đèn đỏ làm người ta nghĩ ngay đến các dịch vụ tình dục nhưng thực tế Kabukicho không chỉ có tình dục.

Kabukicho mang đến cho khách hàng dịch vụ đơn giản nhất ví như bạn muốn có cảm giác được đi dạo cùng một cô bạn gái xinh đẹp, hãy trả 4.500 yên/giờ; bạn muốn có người ngồi tâm sự không đụng chạm, bạn phải trả 4.000 yên/giờ…và cả những dịch vụ xa hơn như hôn môi hay sờ ngực…tất nhiên dịch vụ càng động đến cơ thể phụ nữ giá sẽ càng cao.

Bạn có thể thuê bao nhiêu cô gái tùy thích, và tất nhiên giá sẽ càng cao lên. Nếu khách nào quá khích làm quá dịch vụ đã đăng ký từ trước, sẽ phải chịu phạt đến 5 man yên Nhật hoặc nhiều hơn.

Michiko Tanaka năm nay 21 tuổi, cô đã làm việc tại khu phố đèn đỏ Kabukicho được 2 năm. Con đường của cô đến với khu phố đèn đỏ Kabukicho khá tình cờ.

Một ngày nọ khi đang làm thêm tại một cửa hàng bán đồ thời trang tại tỉnh Chiba, bỗng nhiên cô đọc thấy đăng tuyển phục vụ bàn tại một quán cafe ở Kabukicho với mức lương khá hấp dẫn. Cô lập tức gọi điện, với ngoại hình xinh xắn không khó để cô được nhận.

Tanaka cho biết trong các cuộc nói chuyện với hàng trăm khách hàng của mình, cô thấy họ nói nhiều nhất về nỗi cô đơn. Có những anh chàng kể cho cô sau khi đi làm về, họ không muốn về nhà mà rẽ vào các điểm dịch vụ như thế này, kiếm một cô gái nói chuyện hoặc đi dạo cùng một lúc rồi về nhà bởi họ sợ phải đối diện với căn phòng trống rỗng chỉ có một mình.

Và không chỉ có đàn ông cô đơn. Ngành dịch vụ cung cấp dịch vụ giải tỏa nỗi cô đơn cho phụ nữ tại Nhật cũng giúp nhiều người đàn ông kiếm bộn tiền.

Đến Nhật cách đây 5 năm trong cương vị giáo viên tiếng Anh, từ những lần đến Kabukicho chơi, anh Jack Chapman  nhận được nhiều lời đề nghị làm thêm buổi tối, công việc chỉ đơn giản là ngồi nói chuyện với những người phụ nữ cô đơn, uống rượu với họ, làm cho họ cảm thấy họ như bà hoàng trong chốc lát…và lương vô cùng hậu hĩnh.

Ở khu phố đèn đỏ nổi tiếng nhất châu Á này, phần đông người phụ nữ tìm đến đây không có nhu cầu quan hệ tình dục mà chỉ đơn giản họ cảm thấy cuộc sống quá cô đơn, những mối quan hệ thường dẫn đến nhiều rắc rối mà họ vẫn không cảm thấy có ai chia sẻ được.

Khi đến đây, chỉ cần trả tiền là có người sẵn sàng ngồi nghe chuyện của mình và quan trọng, trong mắt những người đàn ông đó, khách hàng nữ luôn xinh đẹp, tài năng và đáng yêu nhất.

Ngành công nghiệp cô đơn

Khó để tính được những dịch vụ phục vụ để san sẻ nỗi cô đơn của người Nhật đóng góp bao nhiêu % trong tổng số nguồn thu của ngành dịch vụ tình dục tại Nhật, thế nhưng quy mô của ngành năm này qua năm khác cứ ngày một tăng trưởng và các điểm dịch vụ luôn đông đúc người ra người vào.

Sẽ không hề nói quá nếu người ta nói rằng xã hội Nhật tràn ngập nỗi cô đơn. Tại nhiều nước Đông Nam Á hay cả Trung Quốc, người ta nhìn thấy người già đi cùng con cháu hoặc bế cháu của con ra đường. Ở Nhật, hình ảnh đó không nhiều. Thay vì bế trẻ con, đa phần người già ở Nhật dắt chó. Gia đình bố mẹ và con cái sống tách rời nhau nhiều năm, thậm chí không hề có cả một cuộc điện thoại hỏi thăm.

Xã hội Nhật càng phát triển, ngày càng có nhiều những đứa trẻ cô đơn ngay chính trong ngôi nhà của mình. Các em bị bỏ rơi trong khi bố mẹ theo đuổi những mục tiêu khác bên ngoài xã hội. Xã hội Nhật phát triển theo mô hình “đường xe lửa một ray”, có nghĩa là xã hội chỉ chấp nhận và tạo điều kiện phát triển cho những đứa trẻ có thể đi được đúng lộ trình: học hết phổ thông trung học, sau đó lên đại học, ra đi làm và lập gia đình. Nếu không thể theo được đúng con đường này và không được hỗ trợ của gia đình, đứa trẻ sau đó lớn dần lên nhưng đã bị đẩy ra bên lề xã hội.

“Hikikomori” là từ dùng để gọi những người như vậy. Ước tính có đến 1 triệu người Nhật đang sống theo cách đó. Họ duy trì cuộc sống của mình chỉ bằng một căn phòng, chút quần áo, đồ ăn tối thiểu hàng ngày và đường Internet. Họ không ra ngoài thậm chí hàng tháng hay nhiều năm. Họ cảm thấy chán ngán việc giao tiếp với thế giới bên ngoài vì thế nếu có ra ngoài, họ chỉ chọn những lúc vắng người nhất để hạn chế không phải tiếp xúc với ai.

Người Nhật cô đơn  - ảnh 3

Trong ảnh là Riki Cook năm nay 29 tuổi và đã trở thành Hikikomori được hơn 3 năm. Hikikomori - là cách gọi những người tự giam mình trong phòng và từ chối tham gia vào đời sống xã hội bên ngoài. Vì rất nhiều lý do khác nhau, họ nghỉ học, bỏ làm, dần dần xa lánh bạn bè và chối bỏ gia đình. Cứ như vậy, chìm ngập trong thế giới ảo tưởng của mình; với truyện tranh, trò chơi điện tử, internet... (Ảnh: Maika Elan)

Họ cứ sống mãi trong nỗi cô đơn ngập tràn như vậy cho đến khi nào cha mẹ họ chết đi, không còn ai chu cấp nữa…Và bởi thế hệ những người như vậy xuất hiện ở Nhật mới khoảng 3 thập niên trở lại đây nên chưa ai rõ sau này khi không còn người bên cạnh, họ sẽ bước ra cuộc đời bằng cách nào.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi, vậy nếu không đi theo con đường xe lửa một ray trên thì thanh niên Nhật có lựa chọn nào khác cho cuộc sống nghề nghiệp của mình không?

Tín dụng của nhà nước chỉ chủ yếu ưu tiên cho các tập đoàn lớn, môi trường tự khởi nghiệp ở Nhật được đánh giá còn quá nhiều rào cản.

Báo cáo của Global Entrepreneurship Monitor năm 2014 cho thấy tỷ lệ người tự khởi nghiệp trong độ tuổi từ 18 đến 64 tại Nhật chỉ đạt 3,8%, con số này thấp hơn phần đông các nền kinh tế phát triển của thế giới và thậm chí cả nhiều nước châu Á. Tỷ lệ tương đương tại Trung Quốc, Anh và Mỹ lần lượt đạt 10,7%; 13,8% và 15,5%.

Toyoumi Takeda từng làm môi giới chứng khoán tại trung tâm tài chính Tokyo trong nhiều năm. Anh từng có khoảng thời gian khoảng 7 năm sống trong thời kỳ hoàn toàn hài lòng về tài chính và công việc và gia đình. Mỗi tháng anh kiếm được hơn 1 triệu yên, thoải mái mang đến cho gia đình một cuộc sống hạnh phúc, dư dả về tài chính.

Thế rồi khi anh bước vào tuổi 30, một cú sốc đã xảy đến với anh. Một ngày nọ, khi đang ở chỗ làm, anh nhận được điện thoại từ cảnh sát. Người ta báo với anh họ tìm thấy bố anh đã chết nhiều ngày trong căn nhà của ông cũng ở ngay chính thủ đô Tokyo, cách chỗ làm của anh khoảng 30 phút đi tàu.

Khi anh đến, thi thể của bố anh đã không còn có thể nhận dạng được, số điện thoại cuối cùng mà ông muốn bấm gọi chính là số của anh. Nhưng ông đã không bao giờ gọi được cuộc điện thoại đó còn con trai ông đến 3 tuần sau đó mới biết rằng bố mình đã không còn trên cuộc đời này.

Ông không quá già, không quá nghèo nhưng ông chết trong sự cô đơn tuyệt vọng. Những giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông cũng cố gắng để liên lạc với đứa con duy nhất của mình nhưng rồi ông thất bại. Takeda thực sự sốc, anh chìm vào sự ân hận, tiếc nuối ngập tràn.

Anh dằn vặt bản thân bởi hàng tháng trời trước đó anh đã mải mê với các chuyến du lịch, công tác trong ngoài nước. Lần gần nhất anh về thăm ông đã cách đó đến nửa năm và chuyến thăm đó cũng chỉ kéo dài khoảng nửa tiếng, nói dăm ba câu chuyện cho phải phép rồi về.

Cuối cùng, anh bỏ việc để bắt đầu công việc mới anh chưa từng nghĩ đến trước đó: nghề dọn xác thuê.

Cho đến thời điểm hiện tại, anh đã làm nghề được 5 năm. Anh vẫn có nguồn thu nhập khá tốt từ một số khoản đầu tư tài chính trước đó, và cùng lúc đó anh muốn dành cuộc đời mình để đi giúp đỡ những người già Nhật chết một mình vì con cháu không quan tâm như bố anh, với anh, công việc như một cách chuộc lỗi với người bố đáng kính của mình.

Số liệu của chính phủ Nhật cho thấy, mỗi năm có khoảng 3.700 cái chết trong cô đơn ở Nhật. Nhiều nguồn tin khác lại cho rằng con số thực tế lên đến 30 nghìn người mỗi năm, tức là tương đương với con số tự tử chính thức mỗi năm của nước Nhật.

Có nhiều lý do khiến tình trạng chết một mình trở nên ngày một tồi tệ. Trước tiên đó là việc mối liên kết gia đình ngày một mất dần, ngày một nhiều người già Nhật không sống trong gia đình nhiều thế hệ mà thay vào đó họ chọn sống riêng.

Và bởi thói quen của người Nhật là không can thiệp vào cuộc sống của nhau nên việc hỏi thăm nhau nhiều trong gia đình cũng bị coi là làm phiền.

Từ nhỏ cho đến lớn, người Nhật luôn được dậy rằng họ phải tự lập. Tự lập từ hành động cho đến suy nghĩ, chế ngự cảm xúc của mình.

Nhưng sự tự lập quá trong cảm xúc và cảm thấy thật xấu hổ khi phải nói ra vấn đề của mình khiến số lượng người Nhật tự tử gần như cao nhất thế giới.

Sự tự lập đến mức độ nào đó, đẩy người ta vào nỗi cô đơn cùng cục, nỗi sợ hãi sẻ chia – giống như những gì đang diễn ra tại xã hội Nhật hiện tại.