(—ảnh: Mads Monsen)

Bà Nguyễn Thị Phương Thảo đang thay đổi thị trường hàng không nội địa Việt Nam với hãng hàng không chi phí thấp Vietjet Air. Với kế hoạch IPO đang được hiện thực hóa, cuộc chơi mới chỉ bắt đầu.

Khi tổng thống Pháp Francois Hollande đặt chân tới Hà Nội trong chuyến viếng thăm chính thức Việt Nam hồi đầu tháng 9.2016, lịch trình làm việc trong chuyến công du của ông vẫn chưa được chốt hoàn toàn. Trong lịch là khả năng chứng kiến lễ ký đơn đặt hàng mua máy bay Airbus trị giá nhiều tỉ đô la Mỹ với Vietjet Air, nhưng hai công ty vẫn còn đang ngồi trong bàn đàm phán, và thỏa thuận chưa đạt được. Bà Nguyễn Thị Phương Thảo, chủ tịch kiêm tổng giám đốc hãng hàng không Vietjet Air nhận được một cú điện thoại từ ông Jean - Noel Poirier, đại sứ Pháp tại Việt Nam, nhắc khéo rằng “Cả tôi và ngài tổng thống đều đang chờ đợi bà.”

Bà Thảo được biết đến trong giới kinh doanh trong nước và quốc tế là người rất giỏi đàm phán và “chặt chẽ tới từng đồng.”

Khó có thể biết được chi tiết của cuộc đàm phán mà bà Thảo giữ tới phút chót trong khi nguyên thủ quốc gia hai nước đều sốt ruột trông chờ đạt được một thỏa thuận thương mại đủ lớn để chứng minh mối quan hệ hợp tác thương mại giữa hai quốc gia đang nảy nở.

Cuối cùng một đơn đặt hàng 20 chiếc máy bay Airbus A321s trị giá xấp xỉ 2,39 tỉ đô la Mỹ đã đạt được, và lễ thỏa thuận đã diễn ra trước sự chứng kiến của tổng thống Pháp Hollande và chủ tịch nước Trần Đại Quang vào ngày 6.9.2016. Hợp đồng trị giá lớn này gây chú ý ở trong nước và quốc tế - nhưng nó chỉ là một phần nhỏ trong tổng giá trị các đơn đặt hàng khổng lồ tổng cộng 220 chiếc máy bay trị giá lên tới gần 23 tỉ đô la Mỹ mà Vietjet Air đã ký với hai hãng Airbus và Boeing từ năm 2014 tới nay. Tại lễ ký, trong chiếc áo dài vàng nổi bật, người phụ nữ Việt Nam bé nhỏ với nụ cười tươi thường trực trở thành tâm điểm giữa những người đàn ông quyền lực


Người thay đổi cuộc chơi ngành hàng không nội địa - ảnh 1

Xóa và Nhập text


“Vietjet rất tự tin và đầy tham vọng,” Brendan Sobie, chuyên gia hàng không của trung tâm CAPA - tổ chức quốc tế chuyên nghiên cứu về thị trường hàng không nhận xét. “Họ đã rất thành công trong việc tạo dựng vị thế tại Việt Nam trong vòng thời gian rất ngắn. Nhưng giai đoạn thử thách nhất vẫn còn ở phía trước, vì họ mới chỉ bắt đầu đặt chân vào thị trường cạnh tranh quốc tế.”

Những nhận xét về Vietjet Air cũng có thể dùng để miêu tả bà chủ hãng hàng không và cũng là người đang trực tiếp điều hành nó kể từ khi ra mắt chuyến bay đầu tiên vào cuối năm 2011 tới nay.

Ở tuổi 46, thuộc thế hệ doanh nhân trưởng thành từ môi trường kinh doanh Nga và Đông Âu, người phụ nữ bé nhỏ trung thành với kiểu tóc kẹp thắt nơ cao với mái hỉ nhi này đã tạo dựng uy tín trên thị trường bằng tham vọng, sự tự tin và quan trọng hơn cả là năng lực chiến lược và điều hành vượt trội nhiều doanh nhân cùng thế hệ.

Trong thị trường hàng không đang tăng trưởng mạnh ở Việt Nam với tốc độ 27% năm 2015, Vietjet Air đang có một khởi đầu ấn tượng. Thách thức phía trước của Vietjet là tiếp tục mở rộng khai thác thị trường khu vực và quốc tế, nơi cuộc cạnh tranh khốc liệt hơn nhiều so với thị trường nội địa.

Bà Thảo nói với Forbes Việt Nam trong buổi phỏng vấn đầu tiên trong tháng 9 khi thị trường đang râm ran về kế hoạch chào bán cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) của hãng: “Vietjet mang định hướng một hãng hàng không quốc tế và toàn cầu chứ không phải là hãng thuần túy nội địa Việt Nam.

Khi nhìn vào những con số và chỉ số về khai thác, như là độ tin cậy kỹ thuật, tỉ lệ chuyến bay đúng giờ, những chi phí liên quan đến giờ bay, chi phí liên quan đến một ghế cho hành khách... thì Vietjet thuộc nhóm đầu thế giới. Cho nên mình rất tự tin khi ra thế giới.”

Khởi sự kinh doanh ở thị trường Đông Âu từ những năm đầu thập niên 1990 bằng việc buôn bán hàng hóa giữa các thị trường quốc tế và đầu tư mạnh về nước trong vòng hơn 10 năm qua, cơ nghiệp kinh doanh của bà Thảo là một danh mục các dự án đầu tư lớn trong nhiều ngành nghề, từ ngân hàng với HD Bank, tới bất động sản và khách sạn, nghỉ dưỡng và vận tải hàng không với Vietjet Air. Các công ty này nằm dưới quyền kiểm soát của Sovico Holdings mà bà Thảo và chồng là doanh nhân Nguyễn Thanh Hùng là cổ đông chính.

Trong vòng 5 năm qua, sự thay đổi lớn nhất mà bà Thảo tạo ra được trên thị trường là hãng hàng không mô hình giá rẻ (low cost carriers - LCCs) Vietjet Air. Cất cánh tháng 12.2011, Vietjet hiện có một đội tàu bay 40 chiếc Airbus A320 và A321, vận hành trên 53 đường bay trong đó có 36 đường bay trong nước và 17 đường bay quốc tế, theo công bố của hãng này. Trung bình cứ hơn một tháng thì hãng này mở ra một đường bay mới và mỗi ngày, hãng vận hành khoảng 250 chuyến bay. Trên thị trường nội địa, hãng cho biết đã chiếm gần 40% thị phần hàng không trong nước.

Trả lời phỏng vấn Forbes tại trụ sở văn phòng ở trung tâm quận 1, TP. HCM vào một buổi sáng thứ bảy (bà chủ Vietjet thường được biết đến là người làm việc không có ngày nghỉ), bà cho biết tăng trưởng của Vietjet không có gì phi thường: “Tôi nghĩ vì hàng không hơi gây chú ý, nên mọi người tập trung vào nó và thấy rằng Vietjet tăng trưởng nhanh (so với các hãng khác).

Nhưng nếu so với những điều tôi làm từ trước đến giờ, thì sự tăng trưởng của nó đều nằm trong kế hoạch cả. Các dự án khác của tôi như HDBank, chuẩn bị mất tám năm, và tăng trưởng gấp 15 lần, nhưng chẳng qua mọi người không chú ý thôi. Còn tăng trưởng của hãng hàng không này cũng không nằm ngoài kế hoạch của tôi.”

Chỉ rất nhanh sau khi thành lập, bà Thảo đã bắt tay vào kế hoạch đẩy đà tăng trưởng của Vietjet Air, trong đó có việc mua máy bay với số lượng lớn. Đơn đặt hàng lớn đầu tiên mua 100 tàu bay Airbus trị giá 9,1 tỉ đô la Mỹ ký tại Singapore Airshow tháng 2.2014 khiến giới hàng không quốc tế tập trung sự chú ý vào hãng không rất trẻ hơn hai tuổi từ Việt Nam và bắt đầu coi Vietjet là tay chơi nghiêm túc trong một ngành không phải “dễ ăn.”

Thị trường hàng không nội địa của Việt Nam đi sau nhiều thị trường trong khu vực. Mô hình hàng không giá rẻ nở rộ ở châu Á từ cách đây hơn 10 năm, điển hình là câu chuyện truyền cảm hứng của AirAsia, hãng hàng không LCC từ Malaysia do doanh nhân Tony Fernandes thành lập. Các thị trường trong khu vực cũng nhanh chóng xuất hiện những mô hình hãng hàng không tương tự, như Thai AirAsia, Nok Air (Thái Lan); Lion Air (Indonesia), Tiger Air (Singapore)… Mô hình LCC tạo ra những hãng hàng không được vận hành với chi phí thấp, sử dụng tàu bay nhỏ, khai thác nhiều đường bay ngắn chưa thịnh hành, và bán vé với giá cạnh tranh, dễ mua, dễ bay đã khiến cho việc đi lại bằng đường hàng không trở nên dễ dàng rất nhiều hơn trước. Các hãng LCC ra đời đúng thời điểm xu hướng thịnh hành của toàn cầu hóa với hàng loạt hiệp định thương mại song phương và đa phương quốc tế được ký kết, các bầu trời được mở ra cùng với cơ hội mở các đường bay khu vực và xuyên đại dương.

Đây cũng là giai đoạn bà Thảo bắt đầu nảy ra ý định tham gia vào ngành hàng không. Bà cho biết việc quan tâm đến thị trường này bắt nguồn từ kinh nghiệm mười mấy năm kinh doanh trong lĩnh vực ngoại thương, mua bán hàng hóa giữa các thị trường châu Á, Đông Âu và Việt Nam.

Bà Thảo kể: “Việc kinh doanh trong lĩnh vực ngoại thương liên quan nhiều tới vận chuyển, logistics hàng hóa. Khi mình đi sâu vào hoạt động logistics thì mình đánh giá được luôn hoạt động vận chuyển hành khách đi kèm. Nên mình cũng có một tầm nhìn tương đối rõ nét về nhu cầu của xã hội trong vận chuyển.”



“Thật ra máy bay cũng chỉ như
bất kỳ loại hình vận chuyển nào
khác. Nên mình muốn đem máy bay
đến những nơi chưa phổ biến
loại hình này.” —Nguyễn Thị Phương Thảo

Nhìn thấy nhu cầu vận tải hàng không tại Việt Nam cũng sẽ giống như các thị trường quốc tế, bà Thảo cho biết bà bắt đầu nghiên cứu, tìm hiểu các mô hình phù hợp, như hãng Southwest của Mỹ, Ryan Air của châu Âu, AirAsia và Jetstar của châu Á. Bà đánh giá: “Tất cả đều là những mô hình vận chuyển hàng không đi theo hướng xã hội hóa rộng rãi, nó giúp cho việc đi bằng máy bay được đơn giản như xe buýt và taxi, thay vì quan niệm coi máy bay như cái gì đó rất xa xỉ. Thật ra máy bay cũng chỉ như bất kỳ loại hình vận chuyển nào khác. Nên mình muốn đem máy bay đến những nơi chưa phổ biến loại hình này.”

Mô hình hàng không LCC lần đầu tiên có mặt tại Việt Nam khi Pacific Airlines, một hãng hàng không nhỏ thuộc Vietnam Airlines, liên doanh với hãng hàng không Úc Jetstar để thành lập hãng Jetstar Pacific. Tuy nhiên Jetstar Pacific không thành công khi bị thua lỗ trầm trọng, nhất là trong giai đoạn giá dầu tăng mạnh và bị rủi ro vì mua trước giá nhiên liệu ở mức cao. Khi Việt Nam Airlines giành quyền kiểm soát, các chuyên gia trong ngành cho rằng hãng này bị chính công ty mẹ hạn chế việc mở rộng đường bay ở các thị trường nội địa.

Năm 2007, bà Thảo có được giấy phép thành lập hãng hàng không Vietjet Air nhưng kế hoạch ra mắt bị ngưng trệ vì giá dầu cao. Năm 2010, AirAsia tham gia liên doanh với 30% cổ phần. Tuy nhiên, kế hoạch liên doanh này đổ bể, AirAsia quyết định rút lui. Bà Thảo cùng các đồng sự tiếp tục tiến hành dự án này, và hãng hàng không Vietjet Air chính thức được ra mắt vào tháng 12.2011.

Những chuyên gia nắm được tình hình trong ngành cho rằng thuận lợi của Vietjet một phần đến từ sự cồng kềnh, thiếu hiệu quả và chậm chạp của đối thủ cạnh tranh chính trên thị trường nội địa, hãng hàng không quốc gia VietnamAirlines, do những hạn chế về cơ chế hoạt động của một doanh nghiệp nhà nước. Vietjet nhanh chóng khai thác các đường bay nội địa, mở các đường bay mới ngoài các đường bay truyền thống giữa các thành phố lớn. Không chỉ đáp ứng nhu cầu di chuyển bằng đường hàng không, Vietjet tạo ra nhu cầu di chuyển. Họ mở các đường bay giữa các thành phố nhỏ, như giữa Đà Nẵng và Cần Thơ, hay giữa Hải Phòng và Đà Lạt “tạo ra hành khách chứ không lấy hành khách của người khác”.

Bà Thảo và những người điều hành dưới quyền tỏ ra vừa thực dụng vừa sáng tạo, khi áp dụng những mô hình đã chứng minh hiệu quả mà các hãng như AirAsia đã thực hiện (nhiều người cho rằng ngay cả logo, màu sắc đồng phục cũng như các chiêu tiếp thị bằng các cô tiếp viên xinh đẹp, nhảy múa cho khách xem trên máy bay cũng giống AirAsia); đồng thời lại tạo ra những dịch vụ riêng của mình, như dịch vụ skyboss có phòng chờ, xe đưa đón, thêm lựa chọn cho dịch vụ cao cấp trên chuyến bay. Khi được hỏi về mô hình mà Vietjet Air đang áp dụng, bà Thảo cho biết: “Mô hình của Vietjet Air có những điểm giống và những điểm khác (các mô hình LCC khác). Giống là mô hình quản lý chi phí vận hành khai thác sao cho tối ưu, trong đó gồm chi phí tàu bay, dịch vụ mặt đất, kỹ thuật, và chi phí về nhân lực, ứng dụng công nghệ để giảm chi phí về con người. Điểm khác là mình hướng đến đối tượng khách hàng rộng hơn, gồm khách hàng trung bình và khách hàng có khả năng chi trả cao. Hoặc mình đồng nhất chỉ sử dụng máy bay mới. Tóm lại chi phí thì thấp, còn chất lượng thì high - class.”

Người thay đổi cuộc chơi ngành hàng không nội địa - ảnh 2

Cách tiếp thị gây chú ý của Vietjet đã giúp tạo sự chú ý tới hãng hàng không, nhất là trong giai đoạn đầu thành lập.

Bà Thảo cũng tỏ ra không muốn đứng cùng hàng với những hãng hàng không giá rẻ khác khi đăng ký trở thành thành viên của hiệp hội Hàng không Quốc tế IATA, có chứng nhận an toàn bay quốc tế IOSA, để đứng cùng hàng ngũ những hãng hàng không cùng đẳng cấp. Khi đặt quan hệ hợp tác, bà cũng tìm cách hợp tác với các hãng lớn như Qatar Airways, và cho biết “đang nói chuyện” để kết nối với những hãng hàng không lớn trên thế giới.

Ngay cả mô hình tài chính của Vietjet Air cũng là mô hình tài chính táo bạo mà các hãng phát triển nhanh như AirAsia và Lion Air áp dụng: đặt máy bay với số lượng lớn, đàm phán được giá tốt hơn so với các hãng khác, sau đó chuyển lại cho các công ty thuê mua tài chính và thuê lại máy bay từ các công ty này. Cách này khác với mô hình tài chính thận trọng của Vietnam Airlines, vừa thuê máy bay mà vừa sở hữu máy bay và tiến đến sở hữu đa số máy bay. Hiện tại, Vietjet chưa thực sự sở hữu chiếc máy bay nào trong đội tàu bay của họ. Bà Thảo cho rằng đây là mô hình tài chính thông dụng và cho biết Vietjet sẽ tiến tới sở hữu máy bay khi cần thiết, và sẽ áp dụng cả việc sở hữu lẫn thuê máy bay.

Việc vượt ngoài mô hình LCC thông thường của Vietjet nhận được những đánh giá mang tính nghi ngờ từ những chuyên gia trong ngành. Họ cho rằng việc đưa thêm các dịch vụ mới sẽ khiến mô hình quản trị cồng kềnh và thêm chi phí. Tuy nhiên, bà Thảo khẳng định hãng chỉ cung cấp những dịch vụ không làm tăng chi phí vận hành. Bà giải thích: “Ví dụ như phòng chờ, tôi sẽ tính toán chi phí cho một khách vào phòng chờ sẽ gói gọn trong bao nhiêu tiền đó, và khi mình cung cấp dịch vụ phòng chờ cho hành khách, họ có trả doanh thu cho mình, thì mình mới chi khoản đó. Mình phải có hợp đồng dịch vụ dưới mặt đất, họ sẽ tính tiền mình theo khách, nên mình chỉ đầu tư quy trình công nghệ để quản lý dịch vụ mà hệ thống công nghệ theo dõi được. Nên mình chỉ đầu tư cho công nghệ, chứ không đầu tư cho phòng chờ.”

Người thay đổi cuộc chơi ngành hàng không nội địa - ảnh 3

Năm 2015, doanh thu của Vietjet Air đạt 11.012 tỉ đồng, tăng trưởng 55%, theo báo cáo tại đại hội cổ đông diễn ra hồi tháng 5.2016. Tốc độ tăng trưởng doanh thu trung bình trong giai đoạn từ 2012 - 2015 của Vietjet  là 55,3%. Bà Thảo cho biết mục tiêu doanh thu bán vé trong năm 2016 là gần một tỉ đô la Mỹ, còn doanh thu thực bay khoảng 700 – 800 triệu đô la Mỹ. Vietjet đã rậm rịch kế hoạch IPO từ hơn một năm nay, lúc đầu dự định niêm yết ở thị trường quốc tế, nhưng hiện nay kế hoạch IPO đã chuyển về thị trường chứng khoán Việt Nam. Vietjet từ chối công bố các số liệu tài chính liên quan đến đợt IPO tới đây, tuy nhiên trên thị trường tài chính, thông tin được lan truyền là công ty kỳ vọng định giá ở mức trên một tỉ đô la Mỹ. Giá trị của Việt Nam Airlines sau khi bán 8,77% cổ phần cho nhà đầu tư Nhật Bản ANA tương đương với mức định giá 1,2 tỉ đô la Mỹ. Việc huy động vốn được kỳ vọng sẽ giúp Vietjet tiếp tục đẩy mạnh việc mở rộng thị trường nội địa và quốc tế.

Vietjet Air đối mặt với cả thách thức trong thị trường nội địa và quốc tế. Mặc dù thị trường hàng không nội địa đang tăng trưởng ở tốc độ cao và kỳ vọng tiếp tục xu hướng này khi tăng trưởng GDP được cho là sẽ tiếp tục ổn định ít nhất ở mức trên 5% trong những năm tới, nhưng hạ tầng hàng không được cho là phát triển chậm và đối mặt với khả năng quá tải. Cả nước hiện có 22 sân bay, tuy nhiên trong khi có những sân bay chỉ hoạt động ở công suất thấp khoảng 8% như Điện Biên, Chu Lai, thì một số sân bay lớn như Tân Sơn Nhất bắt đầu chạm ngưỡng sử dụng 25 triệu khách/ năm. Bà Thảo xem đây như là cơ hội. Bà cho biết Vietjet sẽ đầu tư vào cơ sở hạ tầng sân bay nếu có cơ hội. Chính phủ đã mở ra mô hình PPP trong đầu tư cơ sở hạ tầng sân bay, nên Vietjet cũng sẽ gặp những đối thủ cạnh tranh khác trong lĩnh vực này.

Thách thức lớn hơn nữa nằm ngoài thị trường Việt Nam. Vietjet đã mở công ty con, Vietjet Air Thái Lan với hai máy bay, nhưng các chuyên gia hàng không khu vực cho rằng họ chưa làm được gì nhiều ở thị trường này. “Thị trường quốc tế rất cạnh tranh và có rất nhiều hãng hàng không đang tranh giành nhau thị phần.” Brendan Sobie của CAPA nhận xét. “Vietjet Air không được biết đến nhiều ngoài Việt Nam. Ở Việt Nam họ chỉ có một đối thủ thực sự là Việt Nam Airlines và thị trường Việt Nam trong ba năm qua rất tốt. Thời điểm của Vietjet rất tốt. Tuy nhiên thị trường khu vực lại là một câu chuyện khác hẳn.”

Thái Lan được cho là thị trường rất “chia năm xẻ bảy” do có nhiều hãng hàng không LCC cùng cạnh tranh. Các thị trường khu vực đều có các hãng LCC đã có tên tuổi trên thị trường. Vietjet cũng có thể khai thác các đường bay xa hơn – một mô hình không dễ làm nhưng nếu biết làm thì vẫn thành công. Ông Sobie cho điểm Vietjet ở chỗ tỏ ra thận trọng khi chưa khai thác đường bay dài. Ông nói: “Vietjet xem xét khả năng này từ rất sớm nhưng chưa động thủ. Nếu họ làm rồi thì có thể là sai lầm. Nhưng nếu họ muốn phát triển hơn nữa thì việc mở đường bay chặng dài là việc cần làm.”

Người thay đổi cuộc chơi ngành hàng không nội địa - ảnh 4
Người thay đổi cuộc chơi ngành hàng không nội địa - ảnh 5

Việc tham gia vào thị trường quốc tế cũng sẽ thử thách năng lực điều hành của Vietjet, khi việc vận hành vượt ngoài môi trường hoạt động mà bộ máy hiện nay đã quen thuộc. Ban điều hành Vietjet chủ yếu là người Việt và đa số là từ những lĩnh vực khác. Bà Thảo tỏ ra hoàn toàn tự tin về khả năng phát triển trên thị trường quốc tế của Vietjet và đặt kỳ vọng trong tương lai Vietjet sẽ bay trong tầm bán kính thị trường của 50% dân số thế giới.

Bà Thảo đã đi một chặng đường dài kể từ khi bắt đầu sang học ở Nga cách đây gần 30 năm. Bà sang Nga học đại học năm 1987, ngành Kinh tế, Tài chính - Ngân hàng và Truyền thông. Sau khi tốt nghiệp đại học, bà ở lại học tiếp chương trình tiến sĩ và trong thời gian này cũng đã bắt đầu sự nghiệp kinh doanh. Khi đó, thị trường Đông Âu thiếu thốn hàng tiêu dùng, mọi thứ đều khan hiếm nên bà Thảo “buôn đủ thứ” từ hàng điện tử máy tính, máy fax đến hàng tiêu dùng như băng đĩa, đồng hồ, hàng nông sản từ các nước châu Á sang Đông Âu. Ngược lại, bà đưa về Việt Nam những mặt hàng thị trường đang cần như phân bón, sắt thép, thiết bị. Vốn kinh doanh khởi nghiệp từ đâu? Bà Thảo kể: “Chủ yếu là nhờ niềm tin và sự lao động chăm chỉ của bản thân mình. Khi thấy mình chăm chỉ và có trách nhiệm, thì các đối tác phân phối lớn sẽ đưa mình hàng như kiểu xem mình là đại lý để phân phối hàng cho họ, nên mình không phải trả trước tiền. Do mình làm việc rất hiệu quả và trung thực, ví dụ như thị trường giá cả hay biến động, thì mình làm việc trung thực theo cách ngày nào giá bao nhiêu, và doanh thu hằng ngày hôm đấy tương ứng với giá hôm đấy mình đều thông báo cho người ta rất cẩn thận, nên người ta có niềm tin, và thấy được làm việc với mình hiệu quả, doanh thu đảm bảo tốt, dù có trồi sụt.”

Bà Thảo cũng cho biết ngay từ thời điểm này bà đã không buôn bán cò con theo đường hàng không mà đưa hàng số lượng lớn qua đường biển. Bà kể: “Mình toàn làm lớn thôi. Xưa giờ mình không bao giờ làm nhỏ. Chẳng hạn các công ty người ta chung nhau một container, thì mình phải làm một lúc cả trăm container. Hoặc nếu chở hàng bằng đường sắt, người ta chỉ dùng một toa tàu thì mình dùng đến cả đoàn tàu.”

Bà Thảo đầu tư về Việt Nam khá sớm, khởi đầu với dự án ngân hàng Quốc tế VIB mà bà là một trong những người bỏ vốn sáng lập, sau này chuyển giao lại cho các cổ đông khác. Bà cũng bỏ vốn đầu tư vào Techcombank trước khi tham gia tái cấu trúc ngân hàng HD Bank và trở thành một trong những cổ đông chính hiện nay. Ngoài Vietjet và Techcombank, bà Thảo còn đầu tư vào một số dự án bất động sản và khu nghỉ dưỡng tại miền Trung và TP.HCM. Những cán bộ dưới quyền của bà Thảo, đa số là đàn ông, đều khâm phục sức làm việc phi thường của người mẹ có hai con này. Việc bà Thảo làm việc tới nửa đêm là chuyện thường ngày.

Những tháng cuối năm 2016, Vietjet Air là một trong những vụ IPO đang được chờ đợi trên thị trường chứng khoán Việt Nam, dù hãng chưa chính thức công bố kế hoạch này. Liệu các nhà đầu tư sẽ đón chào công ty như thế nào? Hàng không được coi là lĩnh vực khó khăn vì nhiều rủi ro, và tỉ suất lợi nhuận trung bình thấp so với nhiều ngành khác. Theo IATA, tỉ suất lợi nhuận trung bình của ngành trong năm 2016 là 5,6%. Nhưng người đứng đầu Vietjet có tầm nhìn xa hơn lợi nhuận của hãng hàng không. Bà nói: “Ngành hàng không đúng là margin khó có thể đạt mức cao. Nhưng khi đạt đến một ngưỡng hoạt động ổn định, có lượng khách và thị phần ổn định, thì khả năng kết nối và thúc đẩy các hoạt động kinh doanh khác, như du lịch, đầu tư, công nghiệp sản xuất, dịch vụ tài chính, các ngành liên quan đến dịch vụ kỹ thuật, đào tạo... Nó kéo theo tăng trưởng phát triển.