Giáo dục được xem là giải pháp để thúc đẩy phát triển xã hội, tuy nhiên ngành giáo dục Việt Nam đang gặp nhiều thách thức trong việc đổi mới.

Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết, tổng chủ biên chương trình giáo dục phổ thông mới, cho biết chương trình có mục tiêu đổi mới so với trước. "Mục tiêu của chương trình là nhằm phát triển toàn diện phẩm chất của người học, tức là trả lời câu hỏi học xong chương trình học sinh làm gì chứ không phải biết những gì," giáo sư nói bên lề hội thảo giáo dục Việt Nam và kinh nghiệm xử lý khủng hoảng giáo dục tại Mỹ, do Hội hữu nghị Việt-Mỹ tổ chức hôm 21.11.

"Cái mới ở đây là phương pháp học, giáo viên phải đóng vai trò là người tổ chức, hướng dẫn học sinh hoạt động, tạo ra những tình huống có vấn đề để khơi dậy lòng ham hiểu biết của học sinh, để qua thực hành, học sinh có thể phát hiện được mình có khả năng gì, muốn gì, cần làm gì," ông Thuyết nói.

Giáo dục được xem là giải pháp để thúc đẩy phát triển xã hội, tuy nhiên ngành giáo dục Việt Nam đang gặp nhiều thách thức trong việc đổi mới.

Việt Nam dành 20% ngân sách quốc gia, tương đương 10 tỉ đô la Mỹ cho ngành giáo dục, theo báo cáo của công ty luật Hogan Lovells công bố tháng 1.2018.

Toàn bộ khoản chi tiêu này được rót vào việc đào tạo nhân lực cho đất nước, từ mầm non tới đại học, đặc biệt là các trường đạo tạo lực lượng vũ trang, hệ thống trường chính trị, giáo sư Thuyết cho hay.

Các thủ tục phê duyệt chậm chạp, cùng với định kiến dư luận, cũng khiến việc áp dụng các chương trình giáo dục mới trở nên chậm chạp.

"Tham vọng về giáo dục rất lớn, nhưng điều kiện cơ sở vật chất cực kỳ hạn chế," giáo sư Thuyết nói.

Bà Đàm Bích Thủy, chủ tịch đại học Fulbright, cho rằng ngành giáo dục luôn phải giữ được sự thay đổi, "không quá chậm so với tốc độ thay đổi của công nghệ." Đó cũng là một trong những lý do mà Fulbright đưa ra năm học đồng kiến tạo để học sinh đóng góp ý kiến về chương trình học và nhà trường chủ động điều chỉnh để phù hợp với học sinh Việt Nam.

"Sách giáo khoa, cách lên lớp, phương thức truyền đạt... thường do thầy quyết định. Chúng tôi muốn làm ngược lại. Các em có quyền được đóng góp vào chương trình học. Giáo trình không cố định mà thường xuyên thay đổi sau mỗi giờ học. Vì sau mỗi giờ học, học sinh có quyền đưa ra ý kiến, tiết học này có gì hay, có gì cần thay đổi," bà Thủy nói.

Từng có thời gian làm việc tại các công ty đa quốc gia, ông Phạm Phú Ngọc Trai, chủ tịch công ty tư vấn hội nhập toàn cầu GIBC, cho rằng "vốn con người" là một tài sản, là công cụ chiến lược quan trọng để tạo sự phát triển bền vững cho công ty.

"Sự nghiệp giáo dục của đất nước và nguồn lao động cung ứng cho xã hội, không phải chỉ do ngành giáo dục mà đó còn là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp," ông Trai nói.

Một trong những trách nhiệm tạo sự phát triển bền vững là khuynh hướng đưa vào doanh nghiệp nhân lực có chất lượng cao ở địa phương. Ông Trai cho rằng tài năng lao động của Việt Nam đóng góp vào nguồn nhân lực ngày càng tăng. Chiến lược địa phương hóa của các công ty đa quốc gia tại Việt Nam ngày càng trở nên chính yếu trong chiến lược kinh doanh.

"Tôi học được một điều giá trị khi làm việc với các công ty đa quốc gia, là bất cứ nhân viên nào cũng phải làm việc trên nguyên tắc hành xử, tôn trọng nhau, phát triển trong sự đa dạng, không chỉ quan tâm đến sản phẩm đưa tới khách hàng mà còn môi trường. Đó là trách nhiệm, là điểm phát triển bền vững trong chiến lược kinh doanh của các công ty đa quốc gia. Đó không phải chỉ là trách nhiệm của ngành giáo dục mà của cả xã hội," ông Trai nói.

"Lời khuyên là cái ta muốn có khi ta đã biết câu trả lời mà ta không muốn nghe.". ---- Erica Jong (Tiểu thuyết gia)

Vietnam Airlines Ho Chi Minh di Van Don

Tạp chí Forbes Việt Nam

Số 66 tháng 11.2018

 Số 66 tháng 11.2018

THÀNH PHỐ THÔNG MINH

TỪ CAO ỐC XANH, GIAO THÔNG THÔNG MINH

ĐẾN ĐÔ THỊ ĐÁNG SỐNG

*DANH SÁCH FORBES 400 * HỘI NGHỊ PHỤ NỮ FORBES VIETNAM

Các số báo khác