Sau tiếng loa phát lệnh, cửa đường đua bật mở, những chú khuyển trong những chiếc áo màu sắc khác nhau hùng dũng lao vút ra bám theo con mồi giả phía trước. Âm thanh ồn ào trên sân trước đó phút chốc bỗng cộng hưởng thành tiếng reo hò của đám đông đầy phấn khích khi những chú chó xuất hiện.

Vòng đua quanh sân vận động giúp hàng ngàn người có mặt ở các góc khác nhau có thể theo dõi các chú khuyển được đánh số thứ tự lao vun vút trên đường đua trải cát. Một số du khách giơ điện thoại cố thu những sải chân thần tốc của các vận động viên đặc biệt vào trong khung hình. Không ít người vừa la hét vừa nhảy cẫng lên vui mừng khi chú chó ưa thích vượt lên đối thủ. Kết quả nhanh chóng ngã ngũ sau vài chục giây khi đàn chó cán đích. Nhanh chóng như khi bùng phát, tiếng hò hét lắng xuống nhưng không khí trên sân vẫn vô cùng rôm rả. Có người hỉ hả với người bên cạnh vì dự đoán đúng, trái lại, không ít người xuýt xoa tiếc rẻ vì đã đặt cửa sai.

Ông chủ trường đua - ảnh 1

Cuối tuần, khá đông người đến sân Lam Sơn, Vũng Tàu để xem đua chó.

Đây là khung cảnh thường thấy vào hai buổi tối cuối tuần tại sân vận động Lam Sơn (Vũng Tàu), địa chỉ duy nhất ở Việt Nam tổ chức môn đua chó. “Mình muốn phát triển du lịch phải đẩy mạnh dịch vụ. Dịch vụ du lịch còn phải tạo ra hào hứng. Đua chó là một trong những môn mang đến sự hào hứng nhất,” doanh nhân Nguyễn Ngọc Mỹ, chủ tịch công ty Dịch vụ Du lịch Thể thao thi đấu giải trí, đơn vị tổ chức môn đua chó nói giữa cuộc trả lời phỏng vấn Forbes Việt Nam. 24 năm quay về Việt Nam kinh doanh, phần lớn trong ngành công nghiệp không khói, ở tuổi 67 ông Mỹ vẫn tràn đầy nhiệt huyết. Ông vẫn tiếp tục rót tiền vào nhiều hoạt động phục vụ du lịch với những công trình khách sạn, resort, sân golf… Nhưng ông được biết đến nhiều nhất trong vai trò người tiên phong du nhập môn đua chó, môn đua ngựa vui chơi có thưởng vào Việt Nam.

Cuối những năm 1990 doanh nhân Việt kiều Úc này bật ra ý định xây dựng trường đua chó ở TP Vũng Tàu. Ông quan sát thấy nhiều du khách tới thành phố biển sau khi tắm biển, ăn hải sản, tham quan một vài địa danh nổi tiếng như Bạch Dinh, tượng chúa Kito, Niết Bàn Tịnh Xá, ngọn Hải Đăng… đêm về phải đi ngủ sớm hoặc dạo loanh quanh giết thời gian khi thành phố thời điểm đó không có địa điểm giải trí nào xứng tầm. Mục sở thị việc vận hành ngành công nghiệp đua chó tại Úc, doanh nhân này mạnh dạn đăng ký đầu tư môn giải trí mới này. Sân vận động Lam Sơn lúc ấy gần như bỏ hoang được cải tạo trở thành trường đua. Năm 2000, thời điểm ra mắt, Lam Sơn là trường đua chó duy nhất trong khu vực Đông Nam Á và hiện tại vẫn là địa chỉ đua chó duy nhất tại Việt Nam.

Diễn ra từ 19h 15’ đến 22h vào mỗi tối thứ sáu và thứ bảy sân Lam Sơn tổ chức 10 - 12 trận đua. Mỗi trận tám chú khuyển tranh tài phân định vị trí thứ hạng cao thấp. Sau hiệu lệnh, đàn khuyển đuổi theo một con “thỏ mồi” được gắn trên đường trượt tự động. Vận tốc của “con mồi” nhanh hơn đàn khuyển nhưng được giữ khoảng cách vừa đủ, không quá xa để đánh thức bản năng “săn mồi” của giống chó đua. Một vòng đua tiêu chuẩn dài 450m nên thời gian mỗi đợt đua chỉ diễn ra trong vài chục giây. Ngắn ngủi là vậy nhưng môn giải trí này tạo ra sự phấn khích cao độ bởi lẽ ngoài cảm giác mới lạ du khách có thể thử chút vận may. “Đi du lịch để ngắm cảnh thì người ta không thể đi mỗi tuần mà phải cách nhau ít nhất sáu tháng. Riêng đua chó, đi tuần này, tuần sau vẫn muốn đi vì không gian thoáng đãng, không khí sôi động phù hợp với cả du khách và gia đình,” ông Mỹ nói về không khí sôi động trên sân.

Tới sân, du khách có thể nhận một cuốn tài liệu miễn phí giới thiệu khá chi tiết về từng chú khuyển, từ chiều cao, cân nặng, tình trạng sức khỏe tới thành tích thi đấu. Người đánh cược có nhiều sự lựa chọn: Win (chọn chú chó về nhất), Exacta (chọn đúng nhất, nhì), Trifecta (chọn đúng nhất, nhì, ba) và Quarte (chọn đúng bốn thứ tự đầu tiên). Với số tiền tối thiểu là 20 ngàn đồng nếu trúng thưởng, cao nhất người chơi có thể thu về gấp 2 - 10 lần số tiền đặt cược. “Giải trí như đua chó là ngành kéo khách du lịch. Cá cược bóng đá mong tiền triệu chứ môn đua chó tôi chỉ muốn mỗi khách hai đô la thôi,” ông chủ sân Lam Sơn bày tỏ.

Từng là một nhà thầu xây dựng nên ông Mỹ tự thiết kế, tự thi công cải tạo sân vận động Lam Sơn. Việc tạo dựng cơ sở vật chất dễ dàng bao nhiêu thì thủ tục xin cấp giấy phép để môn đua chó thành trò vui chơi có thưởng khó khăn bấy nhiêu. “Chính quyền Vũng Tàu rất ủng hộ, tuy nhiên ra đến trung ương do tính chất kinh doanh nhạy cảm nên tôi rất mất nhiều thời gian thuyết trình với các cơ quan quản lý,” ông Mỹ kể và cho biết mất sáu tháng bay ra bay vào thuyết trình, sau đó dẫn nhiều đoàn cán bộ quản lý sang Úc tham quan loại hình giải trí này. Song song, ông phải chứng tỏ năng lực quản lý, vận hành tốt hệ thống dự thưởng. “17 năm nay chưa xảy ra sự cố. Không gây ra hậu quả xã hội, không tạo thành vấn nạn. 17 năm qua chứng minh việc cho phép loại hình vui chơi này hoạt động là đúng đắn,” ông nói. Ông Mỹ cho biết đua chó dự thưởng có tính chất khác với cá cược bóng đá. Cá cược bóng đá nếu tại thời điểm đặt cược, tỉ lệ một ăn ba nếu thắng, người đặt cược nhận cố định ba đồng. Còn vui chơi có thưởng như đua chó, tỉ lệ thay đổi phụ thuộc vào số người chơi. “Anh không biết anh ăn bao nhiêu. Từng phút kết quả đổ xuống cho biết con này đang xuống, con kia đang lên,” ông Mỹ nói. Lúc mua, tỉ lệ thắng có thể ăn ba đồng nhưng nếu nhiều người đặt cược cho một nhà vô địch thì số tiền trúng thưởng giảm xuống khi phải chia đều cho những người thắng khác. Theo quy định hiện nay, 2/3 số tiền du khách đặt cược phục vụ việc trả thưởng. Phần còn lại thuộc về đơn vị tổ chức để trang trải các chi phí.

Để duy trì hoạt động đều đặn của trường đua chó, ông Mỹ xây dựng một trung tâm nuôi dưỡng và huấn luyện cách TP Vũng Tàu 20 km. Ban đầu doanh nhân này phải nhập khẩu giống chó săn Greyhound, loại chó đua nguồn gốc từ Ireland. Đợt đầu chi phí nhập về Việt Nam gần 3.000 đô la Mỹ/con. Mỗi chú chó đua được cấy chíp, tiện cho việc chăm sóc, theo dõi sức khỏe, lập hồ sơ riêng. Hiện tại, ở trung tâm huấn luyện rộng 10 héc ta, đàn chó đua phát triển lên 800 con. Trong tuần có khoảng 200 vận động viên thi đấu. Hoạt động bền bỉ nhiều năm qua nhưng công ty Dịch vụ Du lịch Thể thao thi đấu giải trí vẫn chưa có lãi, theo lời ông Mỹ. Chưa tính chi phí vận hành tổ chức các cuộc đua, lương nhân viên và chi phí chăm sóc, riêng thức ăn của chó đua hằng ngày lên tới gần 200 ngàn đồng /con. Nguồn thu của trường đua Lam Sơn chỉ phụ thuộc vào vài nguồn: doanh thu bán vé, tiền quảng cáo trên sân và một phần số tiền tham gia dự thưởng của người chơi.

Theo thống kê mỗi tuần trường đua Lam Sơn thu hút khoảng 2.500 lượt khách, trong đó khoảng 2.200 người mua vé qua cổng có giá 60 ngàn đồng/người. Ông Mỹ cho biết sau khi đóng thuế VAT 10%, thuế tiêu thụ đặc biệt 35% số tiền thu về chưa đủ duy trì hoạt động nên mỗi tháng phải bù lỗ khoảng 20 ngàn đô la Mỹ. Triển vọng kinh doanh của trường đua chó Lam Sơn chưa sáng sủa nhưng ông Mỹ quyết định mở một trường đua chó thứ hai. Tại Hà Tĩnh doanh nhân xây dựng một quần thể du lịch nghỉ dưỡng rộng 117 héc ta với khu resort nghỉ dưỡng, một sân golf 18 lỗ và một trường đua chó. “Theo kinh nghiệm của tôi làm du lịch cần nhiều dịch vụ thiết kế liên hoàn quyện lại với nhau mới thu hút du khách. Du lịch làm rời rạc, du khách chỉ có một món giải trí thì ít muốn quay lại,” ông Mỹ lý giải về khoản đầu tư ở mảnh đất quê hương. Sân golf chín lỗ đầu tiên đã đi vào hoạt động và dự kiến tổ hợp được đưa vào vận hành vào đầu năm 2018.

Không chỉ nuôi tham vọng mở rộng môn giải trí đua chó, ông Mỹ tiếp tục rót tiền đầu tư một môn giải trí tốn kém bạc tỉ khác. Đầu năm 2017, ông khánh thành trường đua ngựa Thiên Mã - Madagui (Đạ Huoai, Lâm Đồng). Với tổng vốn đầu tư 1.000 tỉ đồng quần thể giải trí này ngoài trường đua ngựa đã hoạt động có hai hạng mục khác đang được xây dựng là sân huấn luyện và thi đấu ngựa Olympic & Polo (mã cầu) và câu lạc bộ đua ngựa có cá cược. Khai thác từ tháng 3.2017 đến nay, công ty cổ phần Thiên Mã Madagui đã tổ chức 11 kỳ đua, mỗi kỳ thu hút khoảng 1.000 khán giả. Trong sân đua ngựa, những người có mặt cũng có thể tham gia trò chơi dự thưởng. Ông Mỹ kỳ vọng năm 2021 SEA Games 31 được Việt Nam đăng cai, đua ngựa sẽ là bộ môn thi đấu chính thức và trường đua ngựa Thiên Mã Madagui sẽ là nơi đón tiếp, diễn ra cuộc so tài của các kỵ sĩ trong khối Đông Nam Á vì hiện tại, ở Việt Nam chưa có cơ sở nào tương tự.

Trường đua ngựa Thiên Mã - Madagui không phải là cuộc phiêu lưu đầu tiên của ông Mỹ với đua ngựa, môn thể thao xa xỉ vốn dành cho giới quý tộc châu Âu. Vào năm 2004, sau khi mở trường đua chó bốn năm, ông Mỹ đã tổ chức các cuộc đua ngựa định kỳ ở sân vận động Phú Thọ (TP.HCM). Lĩnh vực giải trí này thậm chí tỏ ra có nhiều thách thức hơn đua chó khi chi phí đầu tư ban đầu rất lớn. Ông Mỹ kể: “Giá ngựa đua thì vô chừng, có những con Arabian lên tới 10 triệu đô la Mỹ hoặc hơn. Ngựa “tỉnh” của mình nhập về cỡ chục ngàn đô la Mỹ.” Ông cho biết đợt đầu Thiên Mã, công ty tổ chức nhập 48 con ngựa đua phải thuê riêng một chuyến Boeing 747 đưa về Việt Nam. Cộng với 700 ngựa cỏ vùng Đức Hòa, Đức Huệ (Long An). Nhưng mục tiêu du nhập một môn giải trí mới mẻ ở  ngay trung tâm TP.HCM không đơn giản như những dự kiến ban đầu. Do khí hậu khác biệt, đàn ngựa đua đổ bệnh, không sung sức để tung vó giúp du khách giải trí mỗi tuần. Loại ngựa cỏ bị hạn chế về thể hình nên các nài ngựa phải ép cân xuống còn 40 - 45 kg, thậm chí có thông tin Thiên Mã phải sử dụng cả những nài ngựa ở tuổi vị thành niên để duy trì các cuộc đua. “Có những lúc truyền hình quay cảnh đua ngựa, mình không dám nhìn vì thấy xấu hổ,” ông Mỹ nhớ lại. Năm 2011, Thiên Mã chia tay với trường đua Phú Thọ. Ông Mỹ quyết định trường đua mới ở Madagui, mảnh đất cao nguyên cao 700 mét so với mực nước biển, nơi có độ ẩm khoảng 70%, khí hậu thích hợp với ngựa đua và có cỏ, món khoái khẩu của đàn ngựa đua.

Ông chủ trường đua - ảnh 2

Một pha đua ngựa ở Madagui, Lâm Đồng.

Nhưng ai là người sẽ vượt qua 150 km từ TP.HCM để tham gia khung cảnh hoạt náo tại trường đua ngựa này?Ông Mỹ cho biết thói quen người dùng thay đổi là thách thức chung của các trường đua ngựa trên thế giới. Chẳng hạn, tại Úc, quốc gia dân số hơn 24 triệu người có 47 trường đua ngựa, trong đó có những trường đua sức chứa 20 ngàn người nhưng bây giờ chỉ thu hút khoảng 500 người tới sân. Tại Singapore trường đua ngựa cách khu trung tâm khoảng 30 km, giao thông thuận tiện nhưng người dân cũng thờ ơ, không muốn đi xem. “Bây giờ là thời đại Internet có công nghệ streaming nên chỉ cần ngồi nhà qua điện thoại thông minh là người ta có thể theo dõi tất cả sự kiện. Người ta không cần tới trường đua nhiều nhưng vẫn có thể đánh cược.” Ông cho biết đã chuẩn bị cho cuộc chơi lớn hơn: “Nếu chỉ cá cược trong đường đua thì không thể phát triển. Hiện nay tôi nuôi nó để đóng góp cho ngành du lịch. Nếucho phép cá cược trên toàn quốc, cái phần 1/3 của mình lớn ra, mới đủ chi phí.” Ông Mỹ cho biết nếu được hợp thức hóa chơi dự thưởng đua chó và đua ngựa online thì “từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, từ rừng sâu tới vùng biển cạn đều có thể tham gia” và “chỉ cần 0,1% dân số Việt Nam, xấp xỉ 100 ngàn lần đặt cược, mỗi cái một đô la Mỹ thì mình cũng có 100 ngàn đô la Mỹ.”

Dáng dong dỏng cao, đi đứng nhanh nhẹn, để mái tóc hất ngược mang vẻ lãng tử, ông Mỹ trông trẻ hơn nhiều so với lứa tuổi. Sinh ra tại Hà Tĩnh, năm 1954 gia đình ông di cư vào Đà Lạt. Năm 1978 ông vượt biển, “di cư hơi quá đà xuống phía Nam.” Nhờ thông thạo ngoại ngữ, tại Úc, ông hòa nhập rất nhanh, ban đầu làm công nhân xây dựng, sau đó ba năm lập công ty xây dựng riêng, lúc cao điểm có 600 nhân viên. Công ty này từng trúng gói thầu duy tu, sửa chữa và xây dựng 22 ngàn căn nhà trong một vùng chạy dọc bờ biển New South Wales dài 360 km, theo lời ông Mỹ. Đầu tư về Việt Nam năm 1993, thời điểm luật Đầu tư nước ngoài đã có hiệu lực, ông Mỹ nói trong tay lúc đó có số vốn ba triệu đô la Úc. Ông kể năm 1986 thấy quê nhà đổi mới nên đã nghiên cứu cơ hội đầu tư, bắt đầu ngay với ngành xây dựng “vừa là nghề của mình ở Úc, vừa thấy ở TP.HCM thời điểm đó chưa có cao ốc nào.” VABIS, công ty của doanh nhân này trở thành nhà thầu xây lắp cho những công trình cao tầng đầu tiên thay đổi diện mạo của TP.HCM như Saigon Center, Landmark, Metropolitan…

Năm 1998, ôNg mỹ bỏ lĩnh vực xây lắp, dồn tâm huyết đem bộ môn đua chó du nhập Việt Nam. Ông nói: “Gốc của tôi là nhà phát triển dự án làm quy hoạch. Nói nhà phát triển dự án người ta nghĩ ngay đến ngành xây dựng nhưng tôi ứng dụng trong cả ngành du lịch, giáo dục, vui chơi có thưởng...” Ngoài việc du nhập bộ môn đua chó, đua ngựa về Việt Nam ông Mỹ còn được biết với vai trò ông chủ của công ty TNHH Tiếp thị phần mềm thể thao (SMS). Ngoài trường dạy nghề Hồng Lam - VABIS ông Mỹ còn sở hữu khách sạn năm sao One Opera Đà Nẵng. Khách sạn và công ty phần mềm những năm qua là nguồn lợi nhuận giúp ông Mỹ đeo đuổi các tham vọng ở trường đua. Tổng doanh thu các nhánh kinh doanh của ông Mỹ đạt khoảng một triệu đô la Mỹ mỗi tháng, theo tự bạch. Ông Mỹ là người có tố chất tổ chức, óc chiến lược và khả năng nắm bắt cơ hội trong kinh doanh. Năm 2002, công ty Tiếp thị phần mềm thể thao SMS ra đời, một trong các công ty xuất hiện đầu tiên ở khu công nghệ cao Quang Trung (TP.HCM). “Chính tôi là người đã kéo cáp quang cho khu công nghệ cao,” doanh nhân này nói vẻ tự hào và cho biết SMS đang quản lý phần mềm 21 loại hình trò chơi dự thưởng cho các đối tác trên thế giới với doanh thu hằng tháng của các đối tác quản lý qua SMS lên tới 1,7 tỉ đô la Mỹ. “Hiểu nôm na quy trình là ABC…XYZ, họ chỉ quản lý A và Z còn chúng tôi nắm khâu từ B đến Y,” ông giải thích.

Ông Mỹ cho biết ngành đua chó và đua ngựa là ngành kéo khách du lịch trên thế giới và có doanh thu toàn cầu khoảng 126 tỉ đô la Mỹ. Ông chủ trường đua cho biết hoạt động này mang lại sự vui vẻ cho du khách, không ảnh hưởng tiêu cực đến xã hội khi người ta chỉ xuống tiền 20 ngàn, 50 ngàn mà tìm được sự vui vẻ. “Mai mốt cho đánh online tôi không mơ đến tiền triệu, chỉ vài chục ngàn cũng đủ, miễn là khách của tôi đông,” ông nói. Trong khi chờ cơ hội kinh doanh sáng sủa hơn khi hành lang pháp lý cho các trò chơi dự thưởng và cá cược thông thoáng hơn thì doanh nhân này vẫn kiên trì với những trường đua của mình. “Tôi là tay Việt kiều vô thưởng vô phạt mà ai có chê cười ông Mỹ ‘ngựa’, ông Mỹ ‘chó’ cũng được. Mình nhảy vô làm những việc thúc đẩy ngành du lịch, khi xã hội có nhu cầu đó thì đã có sẵn hạ tầng để hoạt động,” doanh nhân này nói.

"Lời khuyên là cái ta muốn có khi ta đã biết câu trả lời mà ta không muốn nghe.". ---- Erica Jong (Tiểu thuyết gia)

vietnam airlines business class

Tạp chí Forbes Việt Nam

Số 66 tháng 11.2018

 Số 66 tháng 11.2018

THÀNH PHỐ THÔNG MINH

TỪ CAO ỐC XANH, GIAO THÔNG THÔNG MINH

ĐẾN ĐÔ THỊ ĐÁNG SỐNG

*DANH SÁCH FORBES 400 * HỘI NGHỊ PHỤ NỮ FORBES VIETNAM

Các số báo khác