Một giá trị lớn mà các đơn vị giáo dục truyền thống có thể sử dụng như lợi thế cạnh tranh với giáo dục trực tuyến chính là quá trình học tập qua trải nghiệm (experiential learning).

Một giá trị lớn mà các đơn vị giáo dục truyền thống có thể sử dụng như lợi thế cạnh tranh với giáo dục trực tuyến chính là quá trình học tập qua trải nghiệm (experiential learning). Nhưng phương pháp này đang gặp khó khăn lớn nhất ở nguồn lực giảng dạy và chất lượng cơ sở vật chất.

Thứ nhất, với việc kiến thức được truyền tải thông qua tương tác, chia sẻ, và thử thách, vai trò của người thầy trong các môi trường giáo dục trải nghiệm cũng thay đổi: Thầy đặt câu hỏi, gợi ý, dẫn dắt, phân tích nhiều chiều, thách đố, phản biện trò, trở thành một phần của cuộc khám phá kiến thức, cùng trò làm việc nhóm và cùng giải quyết vấn đề. Thầy phải có kiến thức thực tế để đảm bảo việc trải nghiệm là chuẩn xác nhất với chuyển động của thế giới thực. Khó tìm được người như vậy.

Thứ hai là cơ sở vật chất: Không chỉ đơn thuần là bảng đen phấn trắng, hay giảng đường và máy chiếu. Học tập qua trải nghiệm cần môi trường học mô phỏng thực tế, người học thực hiện các hoạt động nhóm, phản biện, thuyết trình, phỏng vấn, khảo sát, thực nghiệm... linh hoạt và hiệu quả. Đôi khi cũng cần có sự tham gia những yếu tố của thực tiễn cuộc sống khác như khách hàng, chính quyền, truyền thông...

Vì thế, phương pháp học tập qua trải nghiệm vẫn chỉ đang dừng lại ở một mức độ phổ biến nhất định ở các đô thị và thành phố lớn tại Việt Nam cũng như dành cho tầng lớp người học có khả năng tài chính nhất định.

Tuy nhiên, tương lai của các nước đang phát triển lại chính là ở học tập qua trải nghiệm (chứ không phải “factory-model” learning hiện nay). Khi ấy, chúng ta được học tắt từ kinh nghiệm của các nước đã đi trước, để đạt được mục tiêu học tập mà UNESCO đã đề xướng: “học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình.”

Lê Đình Hiếu, CEO và Đồng sáng lập G.A.P Institute