Suốt nhiều thập niên, công ty gia đình Italthai không làm được nhiều với mảng kinh doanh khách sạn của mình. Người thừa kế thế hệ thứ ba, Yuthachai Charanachitta, đang nhanh chóng thay đổi tình hình.

Yuthachai Charanachitta: Cơ hội tăng trưởng - ảnh 1

“Chúng tôi sẽ mở rộng đến 130 bất động sản trong mười năm tới.”

Mười bốn năm trước, Yuthachai Charanachitta trở về quê nhà Thái Lan sau khi học xong đại học ở New York. Khi đó anh 24 tuổi và đã dành nửa cuộc đời học tập tại Mỹ. Trước khi gia nhập công ty gia đình, anh lên kế hoạch thu nhặt kinh nghiệm ở bên ngoài. Nhưng khi anh vừa bắt đầu làm tư vấn ở KPMG, thì thảm họa ập đến.

Một vụ rơi máy bay nhỏ vào tháng 4.2003 đã lấy đi mạng sống của cha anh, Adisorn Charanachitta. Mẹ của Yuthachai, Nijaporn Charanachitta, phải tham gia kinh doanh, và bà cùng anh trai Premchai Karnasuta điều hành Italian-Thai Development, công ty cơ khí và xây dựng do cha anh, Chaijudh Karnasuta, thành lập. Doanh nghiệp 60 năm tuổi này đã xây dựng lên phần lớn thủ đô Bangkok, từ hệ thống tàu điện ngầm đến sân bay Suvarnabhumi.

Danh mục đầu tư của gia đình còn bao gồm mảng khách sạn, và đây là nơi Yuthachai bắt tay xử lý sau khi thay đổi kế hoạch để đầu quân cho doanh nghiệp gia đình. Những bất động sản của gia đình gồm thương hiệu Amari cộng với khách sạn Mandarin Oriental, “viên ngọc” ven sông 140 tuổi từng đón tổng thống, hoàng thân và nhà văn từ Richard Nixon cho đến Joseph Conrad. Ngay từ khi còn nhỏ, các khách sạn luôn làm anh bị mê hoặc. “Tôi nhớ tất cả những lần đi cùng cha đến ăn tại Oriental. Tôi thích không khí hiếu khách ở đó và làm quen với tất cả nhân viên. Tôi thật sự cảm thấy nơi đó như gia đình.”

Không lâu sau, anh di chuyển từ bất động sản này đến bất động sản khác, học việc vài tháng tại Oriental. Ở độ tuổi 20, anh đã lập gia đình và đang điều hành mảng khách sạn. “Đời trôi nhanh lắm,” anh nhớ lại. “Tôi phải nhanh chân nhảy vào.”

Dẫu vậy, suốt hành trình, anh chỉ chú tâm vào việc làm thế nào để xây dựng mảng kinh doanh này nhằm cạnh tranh với những chuỗi khách sạn lớn. Như nhiều người Thái từng du học, Yuthachai có nhãn quan quốc tế giống bác Premchai. Giám đốc điều hành của Italian-Thai Development đã lèo lái công ty niêm yết này đến những thương vụ ở những nơi xa xôi: khai mỏ ở châu Phi, những dự án cơ sở hạ tầng lớn khắp châu Á và cảng nước sâu Dawei trị giá nhiều tỉ đô la Mỹ đã lên kế hoạch xây dựng ở Myanmar; và doanh thu của tập đoàn năm ngoái đạt 1,5 tỉ đô la Mỹ. Điều đó giúp ông cùng em gái Nijaporn có mặt trong danh sách Những người giàu nhất Thái Lan của Forbes, với tài sản 630 triệu đô la Mỹ.

Ngược lại, mảng khách sạn của Italthai Group thành công nhưng chỉ ở Thái Lan. Chiến lược như vậy là ổn đối với một “viên ngọc” độc nhất vô nhị như Oriental – khách sạn quốc tế đầu tiên của Thái Lan. Nhưng giờ đây, ngành khách sạn đang bị những người khổng lồ quốc tế với hàng ngàn phòng cùng vô số thương hiệu khác nhau thống trị. Xu hướng đang nghiêng về phát triển quy mô lớn, như thương vụ “siêu sáp nhập” gần đây giữa Starwood và Marriott.

Italian-Thai phát triển từ liên minh giữa ông nội của Yuthachai là Chaijudh, một bác sĩ Thái Lan và Giorgio Berlingieri, một người Ý khi đó đang điều hành doanh nghiệp nạo vét ở Việt Nam. Năm 1954, họ trục vớt được con tàu đắm ở sông Chao Phraya ở Bangkok, rồi thành lập một hãng chuyên về xây dựng, cơ khí, giao dịch và cuối cùng là du lịch. Berlingieri mất năm 1981, để lại doanh nghiệp cho nhà Karnasuta.

Yuthachai Charanachitta: Cơ hội tăng trưởng - ảnh 2Nhà sáng lập: Ông nội Chaijudh & Giorgio Berlingieri.

Với mảng du lịch, gia đình này ngẫu nhiên nắm vai trò tiên phong. Bất động sản đầu tiên của họ, Nipa Lodge, khai trương 50 năm trước ở Pattaya, khu vực ven biển chuyên cung cấp dịch vụ nghỉ ngơi cho lính bộ binh Mỹ trong suốt cuộc chiến Việt Nam. Italian-Thai xây dựng khu này và nhảy vào điều hành khi chủ nhân của nó gặp vấn đề. Những bất động sản khác xuất hiện sau đó, và vào năm 1992, công ty đặt lại thương hiệu mới là Amari. Song hai thập niên sau đó, Amari vẫn chỉ có chưa tới một tá bất động sản, tất cả đều ở Thái Lan.

Yuthachai, 38 tuổi, hình dung bước đại nhảy vọt cho công ty, không chỉ từ căn cứ Thái Lan mà còn đi xa khỏi ranh giới an toàn truyền thống là cung cấp dịch vụ phòng ốc bốn sao. Anh giải thích: “Chiến lược một thương hiệu như thế chưa đủ cơ hội cho chúng tôi phát triển.” Năm 2010, anh lập công ty mới, Onyx, để nắm giữ phần lớn tài sản của khách sạn, và tuyển dụng lãnh đạo khách sạn người Anh Peter Henley làm CEO. Đây là một phần trong chiến lược mười năm, và không có bước nào bị rút gọn: hợp đồng quản lý, thâu tóm, những thương hiệu, tăng trưởng ở nước ngoài. “Chúng tôi có một lộ trình rõ ràng để mở rộng từ 10 bất động sản lên thành 51 bất động sản từ nay đến năm 2018,” anh nói. “Ngay lúc này, chúng tôi đang chạm đến mốc 40 bất động sản. Nên chúng tôi đang đi đúng hướng.”

Những thương hiệu mới như OZO đã ra mắt, và những hợp đồng quản lý đã được ký. Amari ra mắt ở Doha và Dhaka trong vòng hai năm qua, và trong tháng 1.2016 họ khai trương khu nghỉ dưỡng ở Maldives. Tiếp theo sẽ là Amari đầu tiên ở Malaysia. OZO gần đây vừa khai trương khách sạn thứ tư của họ ở Kandy, Sri Lanka và sẽ sớm có thêm ở Việt Nam. Ai trong ngành du lịch cũng đều hướng đến Trung Quốc; Onyx mở rộng đến đại lục bằng cách mua lại Shama, công ty Hong Kong chuyên về căn hộ dịch vụ ở Trung Quốc. Yuthachai lên kế hoạch mang nhiều thương hiệu khác của anh đến Trung Quốc, song cũng xem Shama phù hợp trong khu vực.

Yuthachai, người hiện là CEO của Italthai Group, thừa nhận mâu thuẫn với mẹ ruột, hiện 65 tuổi và là chủ tịch của tập đoàn chưa niêm yết này. “Mẹ tôi chỉ quan tâm đến lợi nhuận tài chính. Bà là người của những con số.” Anh cho biết mình quan tâm tới tầm nhìn lâu dài hơn, và miêu tả mình là người quyết liệt, “có lẽ đó là vì những năm tôi sống ở Mỹ. Tôi rất thực tế.”

Xung khắc là khó tránh khỏi, đặc biệt khi việc thuyết phục kế hoạch với gia đình và giới đầu tư trở nên phức tạp do quy mô tham vọng khổng lồ. Yuthachai đang di chuyển theo quá nhiều hướng cùng lúc: khai trương các thương hiệu khách sạn và thương hiệu spa, bổ sung những cửa hàng F&B và mở thêm văn phòng trên khắp khu vực và chi phí cứ tăng lên. “Phần đầu tiên của kế hoạch bao gồm đầu tư vào hệ thống công nghệ, thuê mướn nhân viên và đào tạo, những thứ tốn rất nhiều tiền,” Henley, người học làm luật sư song có kinh nghiệm lãnh đạo lâu dài với các khách sạn ở châu Á, giải thích. Nhưng Yuthachai cho biết mẹ anh vẫn tự tin. “Bà cho phép tôi ra quyết định, cho tôi quyền tự lãnh đạo kiểu của mình.”

Doanh thu của Onyx đạt 180 triệu đô la Mỹ trong năm 2015, theo các lãnh đạo công ty. Doanh thu tổng của tập đoàn, không tính Italian-Thai Development, đạt 500 triệu đô la Mỹ mỗi năm, với phần còn lại đến từ những dịch vụ xây dựng, cơ khí năng lượng mặt trời và gió, thiết bị công nghiệp nặng và phân phối đồ uống. Onyx không tiết lộ lợi nhuận, nhưng Henley cho biết họ đang có lãi.

Ở châu Á, ít ai thành công được khi chuyển dịch từ một thương hiệu khách sạn duy nhất có mục tiêu là một phần của thị trường trong một quốc gia, để thành một thế lực quốc tế đa thương hiệu. Những chuỗi như Aman, Peninsula và Mandarin Oriental Hotel Group (hãng điều hành và đồng sở hữu Mandarin Oriental của Bangkok trong liên minh với gia đình của Yuthachai) đang thành công, song họ đều chỉ chú trọng vào phân khúc cao cấp.

Sẽ phù hợp hơn nếu so sánh Yuthachai với tỉ phú khách sạn William Heinecke ở Bangkok, người sở hữu những bất động sản từng do Four Seasons, Marriott và những chuỗi khác quản lý. Rồi William lập thương hiệu Anatara. Giờ đây Minor Hotel Group của ông còn có khách sạn Avani, những thương vụ quản lý, cửa hàng spa có thương hiệu và một loạt những cửa hàng F&B. “Ai cũng có thể nhìn thấy Minor như tấm gương sáng,” Robert Hecker, giám đốc điều hành tại Singapore cho Howarth HTL, hãng tư vấn khách sạn từng tham gia góp ý cho dự án Onyx, cho biết. “Nhưng mọi chuyện không dễ như thế. Với Amari, có rất nhiều tranh cãi về hướng đi. [Italthai] muốn khởi đầu tươi mới, hợp lý thôi. Để làm những điều mới, bạn cần những thương hiệu mới. Tái khởi động, vẫn duy trì những gì họ có song nâng tầm lên.”

Bill Barnett, giám đốc điều hành hãng tư vấn dịch vụ nhà hàng khách sạn C9 Hotelworks của Thái Lan, nhìn thấy nhiều điều tích cực trong cuộc cải tổ này. “Họ đang trung thành với những thị trường gần bên, như Sri Lanka và Việt Nam, và đang tăng trưởng về lượng thay vì chỉ ‘cắm cờ.’” Ngoài ra, ông nói, Onyx chủ yếu nhằm vào thị trường từ ba đến bốn sao, chứ không phải phân khúc siêu xa xỉ thường lôi kéo những ông chủ châu Á. “Họ không cố trở thành “quái vật thương hiệu,” và thay vào đó đang phục vụ cho thị trường tăng trưởng nhanh nhất châu Á.”

Vẫn còn rất nhiều triển vọng phát triển. Tháng 2 năm nay, Onyx thông báo liên doanh cùng Singapore Hospitality Holdings và lên kế hoạch tăng gần gấp ba số lượng 24 bất động sản OZO và Shama từ nay tới năm 2024. Yuthachai còn quyết liệt hơn: “Chúng tôi đang nhắm đến có 130 bất động sản trong vòng mười năm tới.”

Tất cả đều phù hợp với kế hoạch lớn dành cho Yuthachai, còn gọi là “Top”. Biệt hiệu này đến từ một kỳ nghỉ mà bố mẹ anh từng có ở Nepal, chín tháng trước ngày sinh của anh. “Mẹ tôi đã thai nghén tôi ở đó,” anh nói về miền đất nằm trên đỉnh thế giới. “Tôi muốn phát triển Italthai Group lên một tỉ đô la Mỹ trong năm năm, đó là mục tiêu,” anh nói. “Chúng tôi có thể đưa nó trở thành công ty khách sạn hàng đầu.”